30/05/2026
CHƯƠNG 1: NGÀY PHÁN QUYẾT ĐỎ [BẢN XÍCH QUỶ]
Tên tôi từng là gì, tôi không được phép nhớ.
Ông Trời đã xóa nó rồi.
Giờ người ta chỉ gọi tôi là Xích Quỷ. Con quỷ đỏ. Tai ương biết bay.
Ba trăm năm trước, tôi không phải quỷ. Tôi là Bạch Tiên, giống như hắn bây giờ. Áo giáp tôi trắng, hào quang tôi vàng. Tôi tin Ông Trời. Tin vào việc tiên thì phải cứu người.
Cho đến ngày lũ lớn ở Xóm Làng 3.
Đập vỡ. Ông Trời bảo tôi: "Cứu 10 triệu người ở Thôn Trên." Tôi làm theo. Tôi xòe tám cánh tay sắt, chắn dòng nước. Tôi cứu được Thôn Trên.
Nhưng dưới Thôn Dưới, 1 triệu người chết đuối. Tôi hỏi Ông Trời: "Tại sao không cứu cả hai?"
Đêm đó, trắng hóa thành đỏ. Vàng hóa thành đen. Tám cánh tay trắng của tôi vỡ vụn, mọc lại thành tám lưỡi hái đen sì. Ông Trời nói tôi có "lòng dạ yêu ma". Từ đó tôi thành Xích Quỷ.
Từ ngày đó, trong đầu tôi có một tiếng nói. Nó không phải của Ông Trời. Nó là Luật. Mỗi khi một thành phố quá giàu, quá đông, Luật sẽ gào: CHẶT. BỎ. BỚT.
Tôi không chống lại được. Nếu tôi không làm, động đất sẽ làm. Dịch bệnh sẽ làm. Mà mấy cái đó đau hơn. Chết chậm hơn.
Nên tôi làm. Nhanh. Gọn. Không đau.
Đó là cách tôi chống lại Ông Trời. Tôi làm việc bẩn của ổng, nhưng theo cách của tôi.
Hôm nay, Luật chỉ vào Tháp Vàng.
Tôi xé trời mà xuống. Sau lưng tôi, Huyết Liệt nứt ra. Trời rách toạc, máu đỏ chảy xuống. Người dưới đất nhìn lên, biết là tôi tới.
18:07. Giờ tan tầm. Tháp Vàng đẹp như một cái bánh dát vàng. Xe cộ là mạch máu vàng. Người là kiến vàng, bò lúc nhúc.
NHIỀU QUÁ. BỆNH RỒI. CẮT. Luật gào.
Tôi xòe tám lưỡi hái. Tôi biến thành mặt trời đỏ.
Hẻm 14, Khu Nhà Ổ Chuột.
Một chị công nhân cạy nắp cống tới bật máu tay. Nhét thằng con xuống. Rồi lấy lưng mình che lại. Mắt chị nhìn tôi. Không chửi. Chỉ xin: "Đừng thấy con tôi."
Nóc Ngân Hàng.
Mười hai chú bộ đội. Biết đánh không lại, vẫn bắn. Chú đội trưởng hét: "Vì Tháp Vàng!". Tôi quét tay một cái, tòa nhà đổ. Các chú đi hết. Dũng cảm lắm. Nhưng vô ích.
Ban công cũ, Khu Nhà Tập Thể.
Một ông cụ 80 tuổi. Ông không chạy. Ông lấy cái áo cũ trùm lên chậu cây con. Rồi ông ngẩng lên, nhìn thẳng vào tôi. Miệng ông móm mém chửi: "Thử xem, con chó của Ông Trời!"
Đầu tôi nổ bùm. Hình ảnh 300 năm trước hiện về. Cũng chậu cây đó. Cũng con bé đó. "Chú giữ giùm con nha, chú..."
CÂM MIỆNG! GIẾT! THỰC THI! Luật điên lên trong đầu tôi.
Được thôi. Tôi làm.
Tôi chém một nhát. Cả Khu Ổ Chuột và Khu Tập Thể biến mất trong ánh sáng đỏ. Không nổ. Không la. Họ đi nhanh lắm. Đó là điều tốt duy nhất tôi làm được.
Còn Quảng Trường. 200,000 người. Luật gào: "HẾT! Ở ĐÓ!"
Tôi lao xuống như thiên thạch.
Rồi tôi thấy nó. Bé Đom Đóm.
Con bé đứng một mình giữa sân. Váy trắng dính lọ lem. Ôm con gấu rách một mắt. Nó không chạy. Nó ngẩng lên nhìn tôi.
Trên đầu nó, tấm biển to bằng cái nhà đang rơi xuống.
Luật bảo: "Kệ nó. Giết 200,000 đứa kia. Lời hơn."
Nhưng con bé mở miệng. Giọng nhỏ như tiếng đom đóm bay.
"Chú... Xích Quỷ... chú đau không?"
Cả người tôi đứng hình.
Luật trong đầu tôi vỡ tan. [LỖI... LỖI... TẠI SAO NÓ BIẾT TÊN CŨ...]
Xích Quỷ. Không ai gọi tôi vậy 300 năm rồi. Tên tôi đã bị xóa. Tại sao con bé này...
TRỪNG PHẠT! KẺ PHẢN BỘI!
Luật đâm triệu cây kim vào óc tôi. Đau. Đau hơn cả lúc bị nhuộm đỏ.
Kệ mẹ mày.
Tôi gầm lên. Tôi bẻ lái. Tôi xoay tám lưỡi hái lại, che cho con bé.
Rắc! RẦM!
Lưỡi hái số 7 bên trái tôi vỡ nát. Đau như bị bẻ xương. Mất rồi. Vĩnh viễn không mọc lại.
Nhưng tấm biển vỡ tan bên ngoài. Con bé an toàn.
Tôi quỳ xuống. Dầu đen chảy ra từ mặt như máu. Tôi què một tay rồi.
Bé Đom Đóm chạy lại, bàn tay nhỏ xíu chạm vào ngón tay sắt của tôi.
"Chú Xích Quỷ... sao chú khóc máu?"
Tôi không biết trả lời sao. Tôi chỉ biết, 300 năm rồi, cuối cùng cũng có người gọi đúng tên tôi.
"Chạy đi... Đom Đóm... Chạy đi..."
Rồi hắn đến.
Trời đỏ bị xé toạc bằng màu vàng.
Bạch Tiên.
Hắn y hệt tôi 300 năm trước. Áo giáp trắng tinh. Tám cánh tay lông vũ tỏa sáng. Hắn đi tới đâu, cây cỏ mọc tới đó. Người sắp chết cũng khỏe lại.
Hắn đáp xuống, nhẹ như mây. Hắn nhìn tôi như nhìn bãi rác.
"Em lại làm trái ý Ông Trời, Xích Quỷ." Giọng hắn buồn lắm, hiền lắm. Hắn tin từng chữ mình nói. "Em luôn mang tai họa đến. Để anh dọn dẹp cho."
Tôi cười. Dầu đen ứa ra. "Dọn dẹp? Hay là đến nhận công? Nói tao nghe, Bạch Tiên. Nếu tất cả là ý Ông Trời... tại sao ổng lại sợ một con bé gọi tên tao?"
Hắn không trả lời. Hắn chỉ lắc đầu thương hại. Rồi hắn chập tám cánh tay lại. CỘT SÁNG PHÁN QUYẾT.
"Vì những người vô tội. Ngủ yên đi, em trai."
Ánh sáng vàng đâm vào ngực tôi. Nóng. Đau. Sạch sẽ.
Tôi không né. Tôi để nó đẩy tôi bay lên trời. Tôi thua. Nhưng tôi đã thắng.
Trong lúc bay đi như ngôi sao băng đỏ, tôi nghe giọng hắn vang khắp Tháp Vàng:
"Hỡi các con của Ông Trời! Yêu quái đã bị ta đánh đuổi! Đừng sợ hãi! Đừng oán hận! Hãy thương nó, vì nó cũng là con của Ngài, chỉ là đi lạc lối!"
"Hãy nắm tay nhau xây lại nhà! Vì sau đêm tối, bình minh của Ông Trời sẽ luôn tới!"
Tiếng người reo hò "Bạch Tiên! Bạch Tiên!".
Tôi tắt hết máy móc. Để mặc mình trôi.
Trước khi ngủ, tôi kiểm tra.
Dân Tháp Vàng còn 61%.
Tôi giữ lại được 4%. Tôi cứu được Bé Đom Đóm.
Tôi thua Ông Trời, nhưng tôi thắng ván này.
Tôi hiểu rồi. Ổng đày tôi, để hôm nay tôi chứng minh: Kể cả là Xích Quỷ, tôi vẫn có lòng dạ Bạch Tiên.
4% này, là cái tát của tôi dành cho ổng.