08/03/2026
Anh khách của em là người Sài Gòn gốc.
Nhà ảnh ở quận 7, biệt thự nhìn ra sông, cây cối mát rượi.
Ảnh hay gọi em qua lắp thêm đồ điện năng lượng mặt trời cho nhà. Lúc thì thêm tấm pin, lúc thì kiểm tra inverter, lúc thì chỉ đơn giản là hỏi vài chuyện về điện.
Mỗi lần em tới là ảnh lại nói:
“Ở lại uống cà phê đi, Sài Gòn nắng vậy leo mái nhà mệt lắm.”
Thế là hai anh em ngồi nói chuyện đủ thứ.
Ảnh bảo ở nhà rộng quá, nhiều khi tối về thấy hơi lạnh lẽo.
Thi thoảng ảnh còn đặt đồ ăn từ nhà hàng, rồi nhắn:
“Qua kiểm tra giùm anh cái hệ pin với… tiện ăn cơm luôn.”
Em thì làm nghề thợ lắp điện mặt trời dạo, đi suốt ngày ngoài đường.
Sáng leo mái nhà nắng cháy đầu.
Chiều đang chạy xe thì mưa ập xuống như ai úp thau nước.
Sài Gòn lạ lắm.
Nắng thì nắng như rang tôm ☀️
Mà mưa thì mưa không kịp trở tay 🌧️
Có bữa em đang kiểm tra hệ pin trên mái, trời xanh trong veo.
15 phút sau mây đen kéo tới.
Anh khách đứng dưới sân ngó lên nói:
“Em làm nghề năng lượng mặt trời chắc thích nắng lắm ha?”
Em cười:
“Dạ thích nắng… nhưng không thích mưa bất ngờ.”
Đi làm lâu em mới rút ra một trick sinh tồn ở Sài Gòn:
Nhà khách thì cần pin năng lượng mặt trời để tận dụng nắng.
Còn thợ tụi em thì cần một cái dù xịn.
☂️ Nắng – b**g dù
☂️ Mưa – b**g dù
☂️ Khách gọi gấp đi khảo sát – cũng b**g dù chạy tới.
Sài Gòn dạy em hai thứ:
Một là cách kiếm tiền từ ánh nắng.
Hai là đừng bao giờ ra đường mà quên cái dù.
Anh khách nghe xong cười bảo:
“Thế lần sau qua kiểm tra hệ điện, anh chuẩn bị sẵn cà phê…
còn em nhớ mang dù.”
🌷 𝐇𝐚𝐩𝐩𝐲 𝟖/𝟑 𝐜𝐡𝐢̣ 𝐞𝐦 𝐜𝐡𝐮́𝐧𝐠 𝐭𝐚. 🥰