Leplus - Mastrotto Việt Nam - Chuyên Gia Cung Cấp Da Cho Nhà Máy

Leplus - Mastrotto Việt Nam - Chuyên Gia Cung Cấp Da Cho Nhà Máy Nhập khẩu da Ý Mastrotto – Phân phối cho xưởng & nhà máy tại Việt Nam Liên hệ LEPLUS để trao đổi nhu cầu và tiêu chuẩn nguyên liệu.

LEPLUS là đơn vị nhập khẩu và phân phối da Ý thương hiệu Mastrotto tại Việt Nam, cung cấp nguyên liệu da cho xưởng và nhà máy sản xuất trong các ngành giày dép, túi xách, nội thất và sản phẩm da công nghiệp. Chúng tôi tập trung vào:
Nguồn gốc da rõ ràng – chuẩn Ý
Chất lượng ổn định theo lô
Phù hợp sản xuất quy mô

LEPLUS không bán lẻ. Chúng tôi đồng hành cùng xưởng và nhà máy với vai trò đối tác cung ứng nguyên liệu dài hạn.

Có một hiểu lầm mà mình thấy khá nhiều anh em mới làm đồ da hay gặp: “Da bò nào cũng như nhau, quan trọng là tay nghề.”N...
10/04/2026

Có một hiểu lầm mà mình thấy khá nhiều anh em mới làm đồ da hay gặp: “Da bò nào cũng như nhau, quan trọng là tay nghề.”

Nghe thì đúng… nhưng làm rồi mới thấy không hẳn vậy. Cùng một mẫu ví, cùng một người làm, Nhưng đổi từ da thường sang da thuộc chuẩn hơn một chút thôi là:
– Cảm giác cắt khác
– Mép đánh cạnh “ăn” hơn hẳn
– Form giữ lâu hơn sau vài tháng sử dụng

Làm lâu rồi sẽ hiểu, da không chỉ là nguyên liệu, mà là “nền tảng” của sản phẩm. Có những loại da nhìn ban đầu không quá đẹp, nhưng dùng càng lâu càng “lên nước”, càng có chiều sâu. Ngược lại, cũng có loại mới nhìn rất bắt mắt, nhưng dùng một thời gian là xuống form khá nhanh. Nên nếu anh em đang làm handmade hoặc xưởng nhỏ: đừng chỉ chọn da vì “giá ổn” hoặc “nhìn đẹp lúc mới”.

👉 Hãy thử làm vài sản phẩm test, dùng thật, theo dõi 1–2 tháng.
Lúc đó mới thấy rõ giá trị thật của miếng da. Làm nghề này, nhiều khi không phải cứ làm giỏi hơn là đủ, mà còn phải chọn đúng thứ để làm cùng mình.

01/04/2026
01/04/2026

Giải pháp cho vết mực bút bi bị dính lên da. quá tuyệt vời

Hôm qua Sếp đứng trên nói khá nhiều về dòng da mới. Còn bên dưới thì mỗi người một kiểu. Có người nghe, có người đi xuốn...
23/03/2026

Hôm qua Sếp đứng trên nói khá nhiều về dòng da mới. Còn bên dưới thì mỗi người một kiểu. Có người nghe, có người đi xuống xem trực tiếp, cầm lên rồi gập thử luôn.
Tôi để ý có anh đứng khá lâu ở một tấm, không hỏi gì, chỉ nhìn rồi sờ. Làm trong kho nên nhìn mấy cảnh đó quen rồi. Người làm thật sự họ không quyết nhanh. Nghe là một chuyện, nhưng phải cầm lên rồi mới quyết được. Nhiều khi chỉ cần vài phút trên tay, là họ biết tấm đó có làm được việc hay không.

16/03/2026

Có một thói quen khá thú vị mà tôi thấy ở nhiều chủ xưởng làm lâu năm. Họ rất ít khi quyết định ngay lần đầu nhìn thấy một loại da.

Người mới vào nghề thường nhìn mẫu, sờ thử, thấy đẹp là dễ bị thuyết phục. Tôi cũng từng như vậy. Cảm giác rất rõ ràng: tấm da đẹp, bề mặt ổn, màu sắc tốt, giá hợp lý. Mọi thứ dường như đã đủ để gật đầu.Nhưng những người làm lâu lại chậm hơn một chút. Họ thường hỏi thêm vài câu. Lô này từ đâu ra. Trước đây đã chạy ở những xưởng nào. Nếu đặt số lượng lớn thì độ ổn định giữa các lô thế nào. Có khi họ xin vài tấm về chạy thử trước, dù nhìn bằng mắt đã thấy khá ổn rồi.

Lúc đầu tôi nghĩ họ cẩn thận quá mức. Sau này mới hiểu, họ không chỉ đang nhìn tấm da trước mặt. Họ đang hình dung cả quá trình sau đó. Một tấm da đẹp trên bàn chưa nói lên nhiều điều. Cái khó nằm ở lúc nó đi qua hàng trăm đôi tay trong chuyền, qua máy cắt, máy may, ép form, hoàn thiện… Mỗi công đoạn đều có thể bộc lộ những thứ mà lúc xem mẫu mình không thấy. Người làm lâu thường đã từng trả giá cho những quyết định quá nhanh. Có khi không phải lỗi lớn, chỉ là vài chi tiết nhỏ khiến cả chuyền phải điều chỉnh lại. Vì vậy họ học cách chậm lại. Không phải vì thiếu tự tin. Ngược lại, chính vì hiểu quá rõ những hệ quả phía sau nên họ không vội.

Trong ngành sản xuất, nhiều người nghĩ tốc độ là lợi thế. Điều đó đúng ở nhiều khâu. Nhưng khi đến lúc chọn vật liệu, đôi khi chậm lại vài ngày lại tiết kiệm được rất nhiều tuần sửa sai sau này. Làm việc với những khách như vậy, tôi cũng học được một thói quen mới: trước khi nói một loại da “rất ổn”, tôi tự hỏi thêm một câu — nó có còn ổn khi đi qua cả chuyền sản xuất hay không.

Có một điều tôi từng hiểu khá muộn khi làm việc với các xưởng. Không phải ai mua da cũng thật sự quan tâm đến da. Nghe h...
14/03/2026

Có một điều tôi từng hiểu khá muộn khi làm việc với các xưởng. Không phải ai mua da cũng thật sự quan tâm đến da. Nghe hơi lạ, nhưng nghĩ kỹ thì sẽ thấy đúng. Phòng mua quan tâm đến giá và tiến độ.

Chủ xưởng quan tâm đến việc đơn hàng có ra kịp không.
Kỹ thuật quan tâm sản phẩm có đạt yêu cầu hay không. Còn tấm da… chỉ là một phần trong cả chuỗi đó. Vì vậy nhiều khi người bán rất dễ rơi vào một cái bẫy: cứ cố nói thật nhiều về da. Thuộc da ở đâu, quy trình thế nào, tiêu chuẩn gì, bề mặt ra sao. Tất cả đều đúng. Nhưng chưa chắc đã trúng điều người ta đang thật sự lo.

Có lần tôi nói chuyện với một anh làm nội thất. Tôi đang giải thích khá kỹ về đặc tính của một dòng da, thì anh ấy cười và nói một câu rất thẳng: “Anh chỉ cần biết nó có làm tụi anh chậm chuyền không thôi.” Câu đó làm tôi dừng lại. Vì đúng là với họ, cái quan trọng nhất không phải câu chuyện thuộc da ở Ý hay ở đâu. Điều họ cần biết là khi vật liệu đó đi vào hệ thống của họ, nó làm mọi thứ trơn tru hơn hay rắc rối hơn. Từ đó tôi bắt đầu thay đổi cách nói chuyện với khách. Ít nói hơn về việc da “tốt thế nào”.
Nhiều nói hơn về việc nó “hợp với kiểu sản xuất nào”. Có loại da rất đẹp, nhưng cần tay nghề tốt mới khai thác hết. Có loại lại không quá nổi bật, nhưng rất dễ làm, chuyền chạy rất ổn. Mỗi xưởng sẽ phù hợp với một kiểu khác nhau.

Càng làm lâu càng thấy, bán vật liệu thật ra không chỉ là bán một sản phẩm. Nó giống như đang tìm xem miếng ghép nào hợp với hệ thống của người ta nhất. Khi ghép đúng, mọi thứ rất yên. Không ai nói gì nhiều. Hàng cứ thế chạy. Còn khi ghép sai, dù vật liệu có tốt đến đâu, chuyền vẫn sẽ nói chuyện với mình theo cách riêng của nó.

13/03/2026

Có một chuyện khá thú vị trong ngành vật liệu. Những người mới vào nghề thường hỏi rất nhiều về chất lượng da. Họ muốn biết loại nào tốt, loại nào bền, loại nào đang được thị trường dùng nhiều. Nhưng những người làm lâu năm lại hỏi một kiểu khác. Họ ít khi bắt đầu bằng câu “da này có tốt không”.
Họ hỏi: “lô này ổn định không? Nghe thì giống nhau, nhưng thật ra là hai cách nhìn rất khác. “Tốt” thường là cảm nhận ở một thời điểm. Cầm một tấm da lên, nhìn bề mặt, sờ độ mềm, kiểm tra độ dày… nếu mọi thứ ổn thì mình nói nó tốt. Nhưng “ổn định” lại là câu chuyện của nhiều lô hàng, nhiều tháng, thậm chí nhiều năm.

Một loại da có thể rất đẹp ở lô này, nhưng nếu lô sau màu lệch một chút, lô nữa độ dày khác đi một chút, thì với sản xuất hàng loạt, đó lại là vấn đề. Những người làm sản xuất lâu thường sợ nhất sự thay đổi nhỏ đó. Không phải vì họ khó tính. Mà vì mỗi thay đổi nhỏ đều kéo theo rất nhiều thứ phía sau. Mẫu cắt phải chỉnh lại. Công nhân phải quen tay lại. QC phải kiểm tra kỹ hơn. Thậm chí có khi phải giải thích lại với khách hàng.

Tôi từng nghe một anh chủ xưởng nói một câu khá thật: “Da không cần xuất sắc, chỉ cần đừng làm mình bất ngờ.” Lúc đầu nghe hơi lạ. Sau này nghĩ lại thì thấy rất đúng. Trong sản xuất, điều quý nhất nhiều khi không phải là vật liệu tốt nhất. Mà là vật liệu mình hiểu rõ và có thể đoán trước nó sẽ behave như thế nào. Vì khi mọi thứ đoán được, người ta lên kế hoạch dễ hơn. Làm việc với các xưởng lâu, tôi cũng học được cách nhìn da theo kiểu đó. Không chỉ nhìn một tấm trước mặt, mà cố gắng hiểu cả “tính cách” của dòng da đó qua nhiều lô khác nhau.

Có những loại da nhìn lần đầu không quá ấn tượng. Nhưng nếu nó ổn định qua nhiều đơn hàng, tự nhiên giá trị của nó lại khác hẳn. Và trong ngành này, đôi khi chữ “ổn định” lại đáng giá hơn rất nhiều so với chữ “đẹp”.

Có một kiểu tình huống tôi gặp khá nhiều khi làm việc với các xưởng. Lúc đầu mọi thứ rất suôn sẻ. Hai bên nói chuyện tho...
12/03/2026

Có một kiểu tình huống tôi gặp khá nhiều khi làm việc với các xưởng. Lúc đầu mọi thứ rất suôn sẻ. Hai bên nói chuyện thoải mái, xem mẫu, test thử, trao đổi kỹ thuật. Khi quyết định nhập lô đầu tiên, ai cũng có cảm giác đây sẽ là một mối làm ăn lâu dài. Nhưng rồi sau 2–3 đơn hàng, không khí bắt đầu khác đi một chút.

Không phải vì xảy ra lỗi lớn. Cũng không có chuyện tranh cãi gay gắt. Chỉ là những chi tiết nhỏ bắt đầu xuất hiện. Lô này giao chậm hơn vài ngày. Lô kia màu hơi lệch so với lần trước. Có khi chỉ là cách xử lý khi có vấn đề chưa thật sự làm bên kia hài lòng. Những chuyện đó riêng lẻ thì không đáng kể. Nhưng nếu tích lại, nó tạo ra một khoảng cách rất khó gọi tên. Tôi từng thấy nhiều mối hợp tác trong ngành kết thúc theo cách khá… yên lặng. Không có lời tuyên bố nào cả. Chỉ đơn giản là lần sau phòng mua gọi cho một nhà cung cấp khác.

Làm lâu rồi mới hiểu, trong B2B, chuyện hợp tác lâu dài ít khi phụ thuộc vào một lô hàng hoàn hảo. Nó phụ thuộc nhiều hơn vào cách hai bên xử lý những lúc không hoàn hảo. Có người khi gặp vấn đề sẽ tìm cách giải thích thật nhanh. Có người chọn cách im lặng cho qua. Nhưng cũng có người ngồi xuống nói thẳng: lô này có điểm chưa ổn, và lần sau mình nên làm khác đi chỗ nào. Nghe thì đơn giản, nhưng không phải ai cũng làm được. Vì nói thật đôi khi đồng nghĩa với việc phải thừa nhận mình cũng có phần trách nhiệm.

Tôi nghĩ trong ngành này, điều giữ một mối làm ăn lâu không phải là chưa từng có vấn đề. Mà là sau khi có vấn đề, hai bên còn muốn ngồi lại với nhau hay không. Có những mối quan hệ trong ngành bắt đầu từ một đơn hàng. Nhưng để đi được vài năm, thường phải trải qua vài lần “không suôn sẻ”. Nếu sau những lần đó mà vẫn còn nói chuyện bình thường với nhau, thì lúc đó mới gọi là hợp tác thật sự.

Có một điều khá thú vị trong ngành vật liệu mà tôi nhận ra sau một thời gian. Những cuộc nói chuyện quan trọng nhất thườ...
11/03/2026

Có một điều khá thú vị trong ngành vật liệu mà tôi nhận ra sau một thời gian. Những cuộc nói chuyện quan trọng nhất thường không diễn ra ở phòng họp.Nó xảy ra ở những chỗ rất bình thường. Trong kho. Bên cạnh bàn cắt. Hoặc lúc đứng nhìn chuyền chạy một lúc.

Tôi nhớ có lần tới thăm một xưởng. Mọi thứ ban đầu khá bài bản: phòng mua nói chuyện về giá, kế hoạch nhập hàng, sản lượng dự kiến. Những câu chuyện rất “đúng quy trình”. Nhưng đến khi xuống dưới chuyền, một anh tổ trưởng cầm tấm da lên, vuốt nhẹ rồi nói một câu rất đơn giản: “Loại này làm được, nhưng hơi cực tay công nhân.” Không phải lời phàn nàn. Chỉ là một nhận xét rất thật. Những câu như vậy thường không xuất hiện trong báo cáo. Không có con số nào ghi lại chuyện “cực tay” đó. Nhưng nếu để ý, nó ảnh hưởng khá nhiều đến nhịp sản xuất. Công nhân phải kéo mạnh hơn một chút. Phải chỉnh tay nhiều hơn một chút. Phải cẩn thận hơn ở vài công đoạn. Mỗi thứ chỉ thêm một chút thôi. Nhưng cộng lại, chuyền chậm đi một nhịp. Từ đó tôi bắt đầu hiểu một điều: nếu chỉ nghe từ phòng mua hoặc chỉ nhìn mẫu trên bàn, mình mới thấy được một nửa câu chuyện. Nửa còn lại nằm ở chỗ vật liệu đi qua tay những người trực tiếp làm ra sản phẩm.

Có những loại da trên giấy tờ thông số rất đẹp. Nhưng khi vào sản xuất, nó đòi hỏi nhiều công sức hơn bình thường. Và có những loại da nhìn không quá ấn tượng lúc đầu, nhưng khi chạy hàng lại rất “ngoan”. Những thứ đó chỉ thấy được khi đứng gần chuyền một chút. Nên mỗi lần có dịp đến xưởng, tôi luôn thích đi một vòng xuống khu sản xuất. Không phải để kiểm tra gì cả. Chỉ để nghe thêm vài câu nhận xét rất đời. Nhiều khi chỉ một câu nói vu vơ của người đứng chuyền lại giúp mình hiểu vật liệu rõ hơn rất nhiều. Và trong ngành này, hiểu đúng một chút đôi khi tiết kiệm được rất nhiều chuyện về sau.

Có một kiểu câu hỏi tôi gặp khá thường khi khách đến xem da: “Loại này bán chạy không?”Lúc mới vào nghề, tôi luôn cố trả...
10/03/2026

Có một kiểu câu hỏi tôi gặp khá thường khi khách đến xem da: “Loại này bán chạy không?”

Lúc mới vào nghề, tôi luôn cố trả lời cho hay. Nào là nhiều xưởng đang dùng, nào là dòng này ổn định, thị trường chuộng. Nghe rất thuyết phục. Sau này làm lâu hơn, tôi lại thấy câu hỏi đó hơi… lệch hướng. Vì da bán chạy ở xưởng này chưa chắc chạy được ở xưởng khác. Có xưởng làm ghế sofa xuất châu Âu, họ thích bề mặt tự nhiên, vân thật, nhìn có “đời”. Nhưng có xưởng làm hàng thương mại, họ lại cần bề mặt đều và sạch hơn để sản phẩm trông đồng nhất. Có xưởng chuyền rất mạnh, công nhân quen xử lý nhiều loại da khó. Nhưng cũng có nơi cần vật liệu “ngoan” một chút để sản xuất trơn tru. Nếu chỉ nhìn vào chuyện “bán chạy”, rất dễ bỏ qua những khác biệt đó.

Tôi từng thấy một trường hợp khá tiếc. Một xưởng nghe giới thiệu một dòng da đang được nhiều nơi dùng nên nhập về khá nhiều. Lúc đầu ai cũng nghĩ lựa chọn đó an toàn. Nhưng khi chạy hàng thật, mới phát hiện loại da đó hợp với kiểu sản phẩm khác hơn. Không phải lỗi của da, cũng không phải lỗi của xưởng. Chỉ là hai thứ đó không thật sự dành cho nhau.

Từ sau lần đó, khi ai hỏi tôi “loại nào bán chạy”, tôi thường trả lời hơi vòng một chút. Tôi hỏi lại họ đang làm sản phẩm gì. Thị trường nào. Kiểu hoàn thiện ra sao. Vì đôi khi, câu trả lời tốt nhất không phải là loại da nhiều người mua nhất. Mà là loại da ít rắc rối nhất khi đi qua chuyền của chính xưởng đó.

Làm lâu trong ngành mới thấy, cái gì “phổ biến” chưa chắc đã “phù hợp”. Và trong sản xuất, phù hợp thường quan trọng hơn phổ biến rất nhiều.

Có một điều tôi nhận ra khá muộn.Trong ngành này, người chịu áp lực nhiều nhất thường không phải là người quyết định mua...
04/03/2026

Có một điều tôi nhận ra khá muộn.

Trong ngành này, người chịu áp lực nhiều nhất thường không phải là người quyết định mua. Chủ xưởng áp lực giao hàng. Phòng mua áp lực giá và tiến độ.
Nhưng người đứng giữa chuyền, tổ trưởng hoặc kỹ thuật, mới là người “ôm” hết hệ quả. Da hơi cứng hơn dự kiến một chút, công nhân phải tốn lực tay nhiều hơn.
Độ dày lệch nhẹ giữa các tấm, phải căn chỉnh lại khi may.
Màu có sai khác nhỏ giữa hai lô, phải tách riêng khi cắt. Những chuyện đó không đủ lớn để trả hàng. Nhưng đủ để bào mòn tinh thần. Tôi từng đứng trong kho nghe một anh kỹ thuật nói nhỏ: “Da này không tệ, nhưng làm mệt lắm.” Câu đó làm tôi suy nghĩ nhiều. Không tệ. Nhưng làm mệt.

Có những loại da nhìn rất đẹp trên bàn. Nhưng khi đưa vào sản xuất hàng loạt, nó đòi hỏi nhiều thao tác hơn bình thường. Nhiều thao tác nhỏ cộng lại thành một khối áp lực lớn. Và áp lực đó hiếm khi quay lại chỗ người bán. Từ đó tôi bắt đầu chú ý hơn đến phản hồi của người trực tiếp làm. Không chỉ hỏi sếp. Không chỉ nghe phòng mua. Tôi hỏi cả người cắt, người may, người ép form. Vì cuối cùng, nếu họ thấy “mệt”, nghĩa là ở đâu đó mình đã chọn chưa đúng.

Tôi không tin vào loại da “hoàn hảo”. Thứ tôi tin là loại da phù hợp với hệ thống vận hành hiện tại của xưởng. Có xưởng chấp nhận làm kỹ, chậm một chút nhưng sản phẩm cao cấp. Có xưởng cần tốc độ và ổn định vì sản lượng lớn. Nếu không hiểu điều đó, rất dễ đem một giải pháp tốt đặt sai chỗ. Làm việc lâu với một khách, tôi để ý một thay đổi nhỏ. Họ bắt đầu không hỏi tôi “giá bao nhiêu một mét” trước nữa. Họ hỏi “loại này vào chuyền có ổn định không?” Khi câu hỏi thay đổi, cách hợp tác cũng thay đổi.

Tôi nghĩ xây dựng mối quan hệ trong ngành này không phải bằng những lần báo giá nhanh. Mà bằng những lần mình nói thật, kể cả khi nói thật có thể làm mình bán chậm lại. Bán chậm một chút không sao. Miễn là sau khi hàng vào chuyền, không ai phải nói câu: “Biết vậy lúc đó hỏi kỹ hơn.”

Address

Chi Nhánh Miền Nam: 87 Phú Châu, Khu Phố Bình Đường, Phường Dĩ An, TP. Hồ Chí Minh
Ho Chi Minh City
00700

Website

Alerts

Be the first to know and let us send you an email when Leplus - Mastrotto Việt Nam - Chuyên Gia Cung Cấp Da Cho Nhà Máy posts news and promotions. Your email address will not be used for any other purpose, and you can unsubscribe at any time.

Share