27/07/2025
By Neal Gyngard: Founder of TCGM
Translated to Vietnamese by Sang D**g: Director of DAE-HAN O&M Division
"English at the bottom"
Kính Gửi Toàn Thể Anh Chị Em Đang Làm Việc Trong Ngành Điện Gió Thân Mến!
Cuộc Chiến Thầm Lặng
Với phần lớn chúng ta, làm kỹ thuật viên turbine gió không chỉ là một công việc – đó là cả một lối sống. Những giờ làm việc kéo dài, thời tiết khắc nghiệt, leo trèo trên cao và kỳ vọng còn cao hơn nữa. Chúng tôi thức dậy sớm, có mặt sớm, làm việc chăm chỉ và học hỏi mọi thứ có thể để phát triển sự nghiệp. Còn đối với các anh em kỹ thuật phải đi công tác xa, điều đó có nghĩa là phải xa nhà hàng trăm cây số, bỏ lỡ những khoảnh khắc quan trọng – sinh nhật, kỷ niệm, những bước đi đầu tiên, những lời tạm biệt cuối cùng. Bạn đánh đổi sự ổn định để lấy tiền lương, đánh đổi sự hiện diện để chu cấp cho gia đình. Và trong khi bạn vẫn giữ cho các turbine quay đều, đôi lúc bạn cảm thấy thế giới của chính mình thì như đang đứng yên.
Ngay cả với những người có thể tan ca và về nhà mỗi ngày, thì gánh nặng tinh thần cũng không biến mất. Công việc này đòi hỏi cao, đôi khi rất cô lập, có lúc bạn cảm thấy như chưa từng rời khỏi nơi làm việc, và sức nặng của trách nhiệm… anh em ơi, nó có thể theo bạn về nhà như một cái bóng thường trực. Mệt mỏi không chỉ là về thể xác – mà còn là tinh thần, trái tim và cả tâm hồn!
Và đây là điều mà nhiều người thường không nói ra… nó nặng lắm. Thật sự rất nặng. Nhưng bạn không phải gánh chịu gánh nặng đó một mình. Neal Gyngard đã từng nói rất nhiều lần: CHÚNG TA Ở TRONG CUỘC CHIẾN NÀY CÙNG NHAU! Bất kể bạn có cảm nhận thế nào về người khác, tất cả chúng ta đều muốn trở về nhà với gia đình, và chúng ta cũng nên muốn những người anh em của mình trở về nhà với gia đình họ. Chúng ta phải quan tâm đến nhau. Không chỉ bằng những bước kiểm tra an toàn hay kiểm tra thiết bị, mà còn bằng những cuộc trò chuyện thật lòng. Kiểu như: “Ê, mày ổn không?” – và thực sự quan tâm. Tạo không gian để bạn bè, đồng nghiệp có thể nói: “Thật ra thì, không. Tao không ổn” – và rồi hành động! Dù bạn là người trực tiếp ở đó để giúp họ vượt qua, hay là người liên hệ ai đó có chuyên môn hơn để can thiệp, hãy hành động!
Có một hệ thống hỗ trợ – đội nhóm của bạn, gia đình của bạn, vòng tròn của bạn – không chỉ là hữu ích, mà còn thiết yếu. Nó có thể là ranh giới giữa việc chỉ vừa đủ để qua ngày, và việc tìm thấy lý do để tiếp tục sống. Hãy liên lạc – chồng với vợ, vợ với chồng, cha mẹ với con cái, con cái với cha mẹ, bạn với bạn, đồng nghiệp với đồng nghiệp. Gửi tin nhắn. Gọi điện. Có thể sau ca làm hãy ngồi xuống và nói chuyện thật sự. Hãy xem việc quan tâm đến nhau là điều bình thường – không chỉ về thể chất, mà cả về tinh thần và cảm xúc. Tôi cảm thấy mình thật may mắn khi đang ở một nơi mà tôi được ưu tiên – gia đình tôi được ưu tiên, sức khỏe thể chất và tinh thần của tôi được ưu tiên. Và tôi có sẵn những lựa chọn nếu tôi cần.
Phía sau mỗi turbine là một kỹ thuật viên, và phía sau mỗi kỹ thuật viên là một con người – người xứng đáng được nhìn thấy, được lắng nghe, và được hỗ trợ. Nói thẳng ra nhé – bỏ turbine qua một bên, vì nếu chúng ta không ổn, thì turbine cũng chẳng chạy được.
Khi tôi nghĩ về chàng trai trẻ Liam, tôi nghĩ về con gái SAM bé bỏng của tôi – nó sắp bước vào lớp Một. Tôi không thể tưởng tượng được cảm giác của cha mẹ và gia đình của Liam lúc này. Tôi cầu nguyện mình sẽ không bao giờ phải trải qua điều đó. Tôi làm cha từ khi còn trẻ, con gái của tôi và tôi đã lớn lên cùng nhau. Nó đã hứng chịu những phần tồi tệ nhất của tôi khi tôi còn là một người cha non trẻ – nhưng nó vẫn trở thành một đứa trẻ tuyệt vời, chăm chỉ. Tôi sẽ không là tôi của hôm nay nếu không có nó. Và tôi thậm chí không dám nghĩ đến việc mình sẽ ra sao nếu nó không còn, sẽ là những cảm xúc gì… Tôi biết chắc rằng tôi sẽ không còn là một con người trọn vẹn nữa.
Dù bạn có tin hay không, tôi muốn để lại lời cầu nguyện này cho tất cả các bạn:
Lạy Cha Thiêng Liêng,
Con cầu xin Cha nâng đỡ tất cả những ai đang âm thầm chịu đựng. Xin Cha thấu hiểu những cuộc đấu tranh của họ, những dặm đường họ phải đi, và những khoảnh khắc quý giá mà họ đã bỏ lỡ. Xin Cha ôm họ trong tình yêu của Ngài và ban cho họ dũng khí để lên tiếng, và sức mạnh để tiếp tục bước đi.
Lạy Cha, con cầu xin Cha ban cho họ sự bình an, bao quanh họ bằng sự hỗ trợ, bởi những người thực sự quan tâm. Xin Cha ban cho họ sự khôn ngoan, và nhắc họ nhớ rằng họ không bao giờ cô đơn. Xin Cha hướng dẫn trái tim, tâm trí và bước chân của họ trên hành trình mà chúng ta gọi là cuộc sống này.
Con cầu nguyện nhân danh Chúa Giê-su,
Amen.
CÁC BẠN CÓ THỂ GỌI CHO TÔI BẤT CỨ LÚC NÀO, BẰNG BẤT CỨ HÌNH THỨC NÀO, ĐỂ CHIA SẺ BẤT CỨ CHUYỆN GÌ!
Sang D**g
Director O&M Division
Address: 7th Floor, Dakao Center, 35 Mac Dinh Chi, Dakao Ward, District 1, Ho Chi Minh City.
M: (+84) 946 577 020
E: [email protected]
Chân thành cảm ơn Neal Gyngard vì những chia sẻ của Anh!
The Silent Struggle
To most of us being a wind turbine technician isn’t just a job, it’s a lifestyle. Long hours, harsh weather, high climbs, and even higher expectations. We wake up early, show up early, work hard and learn as much as we can to further our careers. And for the techs out on the road, it means being miles away from home, missing all of the important parts, birthdays, anniversaries, first steps, last goodbyes. You trade stability for the paycheck and presence for provision. And while you keep the turbines spinning, sometimes it feels like your own world is just stuck.
But even for those who get to clock out and go home every day, the mental load doesn’t stop. The job is demanding, isolating at times, sometimes you feel like you never leave, and the weight of responsibility…brothers and sisters, that can follow you home like a constant shadow. It’s not just the body that gets tired, it’s the mind, the heart, and the spirit!
And here’s the thing most people won’t say out loud…it gets heavy. Real heavy. But that weight doesn’t have to be carried alone. Neal Gyngard has said it many times..WE ARE IN THIS TOGETHER! Regardless of how you might feel about others, we ALL want to go home to our families, we should ALL want each other to go home to our families. We have to look out for each other. Not just with safety checks and gear inspections but with real, honest conversations. Like, “Hey, you good?” and meaning it! Making space for your buddy or whoever to say, “Actually, no. I’m not” and taking action! Whether you’re personally talking them down or you’re reaching out to someone more “qualified” for that particular discussion, TAKE ACTION!
Having a support system, your crew, your family, your circle, is not just helpful, it’s VITAL. It can be the difference between barely making it through the day and finding a reason to keep going. So reach out, husbands to wives, wives to husbands, parents to kids, kids to parents, friends to friends, coworkers to coworkers, Send the text, Make that call, maybe sit down after shift and talk about something real. Let’s normalize looking after each other, not just physically, but mentally and emotionally too. I’ve been blessed enough to be at a place where I come first, my family comes first, my health and mental health come first. Lucky enough to have options at the ready if I ever need them.
Behind every turbine is a technician, and behind every technician is a human being who deserves to be seen, heard, and supported. And to be frank screw the turbines, because if we are not ok they’re not running.
When I think about this young man, Liam, I think about my son, who is about to turn 19 himself. I cannot imagine what his parents, his family must be feeling, I pray I never experience it. I was a young father, my son and I literally grew up together, he got the worst parts of me as a young father and still turned out to be an amazing, hardworking young man. I wouldn’t be who I am today if it weren’t for him, i can’t even think about who I would be if he were gone, what feelings I’d be experiencing. I know I wouldn’t be whole.
Whether you’re a believer or not, I’d like leave you guys with this prayer:
Father God,
I pray that you lift up everyone who’s hurting in silence. That you see their struggles, the miles they travel, and the moments they miss. Wrap them in Your love and give them courage to speak up and strength to keep going.
Father God, I pray you bring them peace, Surround them with support, with people who care about them. Give them Your wisdom and remind them they’re never alone. Take control of their hearts, their minds, and their steps through this journey we call life.
In Jesus name I pray,
Amen.
Send a message to learn more