26/12/2023
1- ĐỐI DIỆN VỚI PHIỀN NÃO - CHẤP THẬT
Ông Năm: Thường thường thì phần nhiều hay mắc kẹt ở chỗ đó. Thì bây giờ nói cái Tánh Phật thì tôi biết mà sao tôi làm không được, phải vậy không?
Cô vừa khởi cái phàm tánh cái cô biết thì ngay cái chỗ phàm tánh là Phật tánh, mình đừng chạy theo phàm tánh thì thôi, dễ ợt chứ có gì đâu. Không có một cái tánh phàm nào giấu được cái Tánh Phật. Cả vạn hữu trên trời đất này trùm khắp nơi là Tánh Phật nó biết hết, không có một gì qua mặt được tánh Phật này. Thấy cái gì cũng biết cái đấy, nghe cái gì nó biết cái đấy, không ai qua mặt được. Bây giờ, nói giận cái tôi biết giận thì tôi là cái Biết, đừng chạy theo cái giận. Nó buồn tôi biết buồn, tôi là cái Biết không phải là cái buồn thì anh buồn nó chạy mất; khổ, tôi là cái biết, không phải cái khổ thì anh khổ kệ nó; rồi nghèo, tôi là cái Biết, không phải là cái nghèo thì anh nghèo biến mất. Như vậy thì tự tại vô ngại, có dính mắc điều gì đâu. Dễ ợt à, không có khó. Tại chưa hiểu. Hồi trước mình thấy cái mình chạy theo. Thấy cái nhà tốt tôi muốn cất cái nhà tốt là bị rồi đó. Thấy chiếc xe tốt tôi muốn có chiếc xe tốt là bị rồi đó. Thấy là thấy, tốt xấu kệ nó, vậy thôi chứ có gì đâu, dễ ợt.
“Thứ nhất chánh kiến việc chi xem nhìn”
xe tới nhìn thôi đừng có nhảy qua đó thì xong, dễ ợt.
2- ĐỒNG ĐẠO: Bây giờ cái Tâm mình giống như mặt hồ phẳng lặng đi, tự nhiên người khác tới rồi quăng đá vô làm sao nó phẳng được hả ông? Bây giờ dùng cách nào cho nó phẳng lặng được?
Ông Năm: Đức Lục Tổ Huệ Năng nó rất rành phải không:
“Chân tánh vốn tự tịnh, tự định, chỉ vì thấy cảnh rồi nghĩ cảnh mà sanh tán loạn”
Cái tánh Phật mình vốn hằng biết, sáng rỡ không có dính mắc gì hết. Mình thấy cảnh rồi mình chạy theo cảnh, rồi mình nghĩ, tưởng tượng cái cảnh đó cho nên nó mới hành động. Rồi bây giờ, thấy thì thấy đừng chạy theo, đừng nghĩ tới nữa thì hết chứ có gì đâu. Vô trụ, đó, Lục Tổ bảo mình tu vô trụ, chính là không dính cái nào hết là xong. Dễ ợt.
Hồi xưa, cái lý thành Phật này, nhiều vị theo các vị Tổ năm ba năm, năm mười năm chưa chỉ, chứ đâu có dễ đâu. Bởi vì quá cao siêu, quá màu nhiệm. Bây giờ đời tới rồi, Thầy mới khai ngộ cho tôi chỉ thẳng chỗ này để tu cho kịp, chớ năm, mười năm nữa chết hết còn đâu mà tu. Nên bây giờ tôi mới có quyền nói thẳng đó, nên tôi dám nói thẳng lên cho mọi người nghe để ngộ được chỗ này, tu thành Phật liền chứ tu chậm chết hết. Cho phép tôi, tôi mới được quyền nói, chứ hồi xưa đâu phải dễ nói đâu.
3- ĐỒNG ĐẠO hỏi: Bây giờ con vẫn còn những cái ô trược nó bám vô. Ví dụ như con tiếp xúc với một người nóng giận tự nhiên con nổi cái sân giận lên,… cái trược nó hút vô người con thì trược trong người mình nó khắp như thế thì làm sao được hả ông?
✅ Ông Năm: Nghĩa là, nhớ cái người đó là đối tượng bị biết, mình là người đang biết, cái người đang biết không có dính dáng gì với đối tượng bị biết hết. Tôi biết ông đó thì ông đó không phải là tôi, tôi lách ông đó ra, tội gì chạy theo ông làm chi cho giận theo ổng, ổng giận kệ ổng, tôi ngồi đây tôi coi chơi, ông giận thì ông giận đã đi, ông không phải là tôi. Vậy thôi chứ có gì đâu.
4- ĐỒNG ĐẠO hỏi: Khi mà mình hút cái trược của người ta vô, người ta đang nổi giận, người ta đang tức tự nhiên mình cũng nổi giận, mình tức. Khi mình khởi niệm ra mình tức là mình đã bị dính vô sinh tử luân hồi rồi, mình mắc cái nghiệp rồi, đúng không ông? Mình cũng phải chịu cái nghiệp đó?
✅ Ông Năm: Cái nguyên nhân đầu tiên là cô chấp thật, nhớ cái đó đó, cô chấp cái người đó là thật, giận thật, đau khổ thật xong dính cô vô. Còn cái người đó là chiêm bao sao dính cô được? Nhớ cái chỗ đó, đừng có chấp thật, cái gì trước mắt mình thấy được, nghe được đều là giả dối hết, không có quan tâm tới thì dễ ợt chứ có gì đâu.
Mình chấp thật là bị kẹt rồi nó mới dính mình vô, ông đó ông chiêm bao ông mớ đó, mình mớ theo ổng làm chi, kệ ổng. Vậy thôi chứ có gì đâu.
5- ĐỒNG ĐẠO hỏi: Khi mà mình mở được cái Tâm Phật của mình ra rồi, mình đạt được cái Trí Huệ Bát Nhã thì cái trí huệ Bát Nhã đó nó theo mình luôn hay là chỉ có lúc nào mình thiền định, nhập vô cái cảnh đó mình thấy hay là nó theo luôn mình?
✅ Ông Năm: Không có phải. Không có phải nhập vô hay thiền định gì hết mà trí Bát Nhã là mình, mình hòa nhập với nó luôn, mình là nó như vậy mình mới chiến thắng được mọi cái mê lầm, chiến thắng mọi cảnh đau thương, khổ sở trên đời này. Nhớ là cái gì đến cô cũng thấy được, nghe được đều là vật, tại vì mình bị cái tướng giả làm mê hoặc, phải nhận cái thật. Cái cục đất sét nắn ra người, nắn ra cảnh trời, trăng, mây, nước, trâu, ngựa, xe, bò,… cái nào chấp cái nấy bắt đầu khổ rồi đó. Bây giờ tưới nước nhồi lên thành cục đất, không có cái hình nào hết trơn thì đâu có ai khổ đâu. Nam – nữ, già – trẻ, lành – dữ, tốt – xấu, giàu-nghèo… đều là Phật Tánh, từ Phật tánh này nó ứng ra tất cả, sanh ra tất cả. Bây giờ, nhồi nó trở lại thì đồng với Tánh Phật chứ không khác, cùng một chất đất, không có tên họ gì hết. Dễ ợt chứ có gì đâu.
Ngộ cái Tánh rồi bể cả Đại Thiên, Tam Thiên Thế Giới liền chứ không còn nữa, không còn cái hư dối này nữa. Vậy thôi.
- Ông Năm Luật -
-----------------------
— với Sa Ri và Ngọc Phạm.
Video youtube
https://youtu.be/fc3riPtXNms?si=Dws7LLPFm6gIkn1g
Ông năm kiến tánh
Nam mô Phật Tánh