09/04/2026
Đã bao giờ bạn thức dậy với cảm giác trống rỗng, nhìn vào đống mục tiêu từ năm ngoái, thậm chí là vài năm trước nhưng vẫn chưa thực hiện được cái nào nên hồn không? Mình là một đứa thích sự hoàn hảo nhưng lại lấy đó làm cái cớ bao biện cho sự trì hoãn của mình với hàng vạn lí do như “đợi nào có máy xịn” hay “đợi giỏi rồi làm”. Nhưng sự thật tàn nhẫn là chẳng có thời điểm nào mà hoàn hảo cả. Mình chỉ đang dậm chân tại chỗ tại bức tường tâm lý do chính mình dựng lên mà thôi.
Mình nhận ra được sự hèn nhát đó của mình vào một buổi chiều dọn phòng, mình phát hiện ra cây sáo mà mình vứt xó ở góc bấy lâu nay đã phủ đầy bụi.
5 năm trước, mình đã dành dụm những đồng tiền lì xì để sắm cho mình cây sáo yêu thích nhất cho bằng bạn bằng bè, nâng niu như báu vật, thề thốt sẽ chơi những bản nhạc mình yêu thích, luyện tập cho thật giỏi để biểu diễn trước mặt mọi người. Nhưng bạn biết không? Nỗi đau lớn nhất không phải là mình không thổi nên hơi mà là sự tự lừa dối mình. Mỗi lần nghe âm thanh khò khè rồi chói tai phát ra từ tiếng sáo mình thổi, mình vội cất nó đi ngay vì trông mình thật ngốc. Tự dỗ dành bản thân bằng liều thuốc độc mang tên “sự hoàn hảo”: Chắc mình không có khiếu, sau này giỏi rồi thổi sau ha, đợi lúc nào có tiền đi học thầy,...
Cái sau đó của mình cho đến tận bây giờ tính ra ngốn của mình mất 5 năm. 5 năm đứng yên một chỗ, có già đi, nhưng chẳng giỏi lên tí nào. Đớn hơn là mình phát hiện ra cái đứa cùng bập bẹ thổi sáo với mình thời đó, giờ đây đã có sân khấu riêng của bạn ấy rồi. Người mà 5 năm trước mình còn phải chỉ cách bạn ấy cầm sáo sao cho đúng, thổi không ra hơi, từng bị mình thầm cười nhạo vì thổi sáo chói tai hơn mình. Thế mà giờ đây, bạn ý đã cất ra tiếng sáo một cách tự tin và đầy cuốn hút. Không còn những tiếng sáo khò khè nữa mà đổi lại tiếng sáo ấy có linh hồn, nó không chỉ là âm thanh mà còn là dòng chảy cảm xúc chạm tới trái tim của khán giả. Tiếng sáo của bạn ấy như một cái tát vào sự kiêu ngạo và hão huyền của mình.
Hoá ra khoảng cách giữa mình và bạn ấy chưa bao giờ là năng khiếu mà là sự dũng cảm bắt đầu bằng con số không. Trong khi mình đang mải mê chờ đợi sự hoàn hảo thì bạn ấy đã đi rất xa rồi. Mình nhận ra rằng, thay vì đứng yên và trau chuốt một bản kế hoạch không bao giờ thực hiện, mình hãy thử can đảm bước đi từ những bước nhỏ xem sao. Hãy cứ thử đi, sai cũng được, dù kết quả có ra sao thì 5 năm, 10 năm nữa nhìn lại chúng ta sẽ thầm cảm ơn bản thân vì ngày đó đã không bỏ cuộc, đã nỗ lực bước tiếp thay vì để giấc mơ chết khô trong sự trì hoãn.