21/08/2025
Hoàng hôn buông xuống – bê tông cũng kịp buông mình theo nhịp trộn
Hoàng hôn buông xuống, ánh nắng cuối ngày trải dài như tấm khăn choàng mỏng vắt ngang bầu trời. Người ta bảo hoàng hôn dành cho những kẻ yêu nhau, nhưng chiều nay, hoàng hôn lại ghé thăm công trường, nơi mấy anh em áo bạc màu xi măng đang hì hục đổ sàn.
Trong cái màu đỏ rực của nắng tắt, tiếng máy trộn ầm ì nghe cũng giống như tiếng trống thúc giục. Sàn bê tông thì cứ dần dần phẳng ra, mịn màng như tờ giấy học trò mới xé khỏi tập. Ai nấy mồ hôi nhễ nhại, nhưng miệng vẫn cười, bởi cái vui của thợ xây nó giản dị lắm: chỉ cần sàn cán xong, trụ đứng thẳng, là thấy cả một ngày vất vả hóa ra cũng… đáng yêu.
Người ta yêu chiều hoàng hôn vì nó thơ. Anh em công trường thì yêu hoàng hôn vì… lúc đó trời bớt nắng, bê tông dễ đổ, và lòng người thấy nhẹ như vừa kịp trả bài đúng hạn cho “cô giáo” mang tên tiến độ.
Chiều nay, hoàng hôn lại đẹp thêm một chút, vì nó chứng kiến một công trình vừa thêm một tầng cao.