06/05/2026
TỰ HÀO ĐIỀU DƯỠNG KHOA HỒI SỨC CẤP CỨU
Tác giả: Lê Thị Minh Đức
Trong ngành y, có những nơi mà sự sống và cái chết chỉ cách nhau trong gang tấc. Khoa Hồi sức cấp cứu chính là nơi như thế. Và tôi một điều dưỡng của khoa luôn cảm thấy tự hào khi được đứng ở tuyến đầu, nơi giành giật sự sống cho người bệnh từng giây, từng phút. Điều dưỡng không chỉ là người chăm sóc, chúng tôi còn là những người lắng nghe và sẻ chia. Công việc của người điều dưỡng hồi sức không chỉ đơn thuần là thực hiện y lệnh. Đó là sự nhạy bén trong từng dấu hiệu sinh tồn, là khả năng xử trí nhanh trong những tình huống khẩn cấp, là tinh thần thép trước những ca bệnh nguy kịch. Mỗi ca trực là một cuộc chạy đua với thời gian. Có những đêm trắng, chúng tôi gần như không có một phút nghỉ ngơi, liên tục theo dõi, chăm sóc và phối hợp với bác sĩ cấp cứu bệnh nhân.
Tôi vẫn nhớ như in một ca bệnh nặng vào lúc nửa đêm. Bệnh nhân nhập viện trong tình trạng ngừng tuần hoàn. Không khí lúc đó khẩn trương đến nghẹt thở. Chúng tôi lập tức phối hợp ép tim, bóp bóng, tiêm thuốc… từng thao tác phải chính xác và nhanh chóng. Sau những phút giây căng thẳng tột độ, tim bệnh nhân đã đập trở lại. Khoảnh khắc ấy, dù mệt lả, nhưng trong lòng tôi dâng lên niềm xúc động khó tả. Chúng tôi đã kéo bệnh nhân trở về từ ranh giới sinh tử. Nghề điều dưỡng hồi sức cấp cứu là vậy, áp lực, vất vả, thậm chí có lúc đối mặt với mất mát. Nhưng cũng chính nơi đây cho tôi hiểu rõ giá trị của sự sống, của lòng nhân ái và tinh thần trách nhiệm. Không phải lúc nào chúng tôi cũng chiến thắng, nhưng chúng tôi chưa bao giờ bỏ cuộc. Đằng sau mỗi ca bệnh là một gia đình, một niềm hy vọng. Và chúng tôi, những người điều dưỡng, chính là cầu nối giữa sự sống và niềm tin ấy. Có những lúc bệnh nhân không thể nói, nhưng qua ánh mắt, qua cái siết tay yếu ớt, chúng tôi vẫn hiểu được nỗi đau và sự khao khát được sống của họ và cũng như một ánh mắt biết ơn, một cái nắm tay run run của người nhà bệnh nhân cũng đủ để tiếp thêm động lực cho chúng tôi và chính những điều tưởng chừng nhỏ bé ấy lại trở thành động lực lớn lao, giúp chúng tôi vượt qua mệt mỏi, áp lực để tiếp tục vững vàng trong công việc để tiếp tục gắn bó với nghề. Làm điều dưỡng hồi sức cấp cứu, chúng tôi học được cách bình tĩnh trước mọi tình huống, học cách đặt tính mạng người bệnh lên trên hết, và học cả cách chấp nhận những điều không thể thay đổi. Có những ca bệnh dù đã cố gắng hết sức nhưng vẫn không thể cứu được, đó là nỗi day dứt không dễ nguôi ngoai. Nhưng chính những mất mát ấy lại càng thôi thúc chúng tôi nỗ lực nhiều hơn nữa, luôn cố gắng học tập nâng cao trinh độ, năng lực chuyên môn để làm tốt hơn trong những ca trực sau, để không bỏ lỡ bất kỳ cơ hội nào cứu sống người bệnh. Nghề điều dưỡng không hào nhoáng, không ồn ào, nhưng lại lặng lẽ tỏa sáng theo cách rất riêng. Đó là ánh sáng của sự tận tâm, của lòng nhân hậu và của tinh thần trách nhiệm không bao giờ tắt. Ở nơi tuyến đầu như khoa Hồi sức cấp cứu, ánh sáng ấy càng trở nên mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Không chỉ dừng lại ở trách nhiệm chuyên môn, chúng tôi còn là chỗ dựa tinh thần cho người bệnh và gia đình họ trong những thời khắc khó khăn nhất. Có những người nhà đứng ngoài phòng cấp cứu, ánh mắt đầy lo lắng, hy vọng xen lẫn sợ hãi. Chúng tôi hiểu cảm giác ấy, và luôn cố gắng mang đến cho họ sự an tâm bằng tất cả sự tận tình và trách nhiệm của mình. Mỗi ngày trôi qua ở khoa Hồi sức cấp cứu là một bài học quý giá. Bài học về sự kiên trì, về tinh thần đồng đội, về giá trị của từng giây phút được sống. Chúng tôi không làm việc một mình, mà luôn phối hợp chặt chẽ cùng bác sĩ và đồng nghiệp, tạo nên một tập thể vững mạnh, sẵn sàng đối mặt với mọi thử thách. Chính sự đoàn kết ấy đã giúp chúng tôi vượt qua biết bao ca bệnh khó, giữ lại biết bao sự sống quý giá. Có thể sẽ có những lúc mệt mỏi, có thể sẽ có những giây phút muốn dừng lại, nhưng rồi chỉ cần nghe một nhịp tim trở lại, thấy một bệnh nhân mở mắt sau cơn nguy kịch, tất cả như được tiếp thêm sức mạnh. Đó là phần thưởng lớn nhất mà không một vật chất nào có thể so sánh được. Tôi tin rằng, mỗi điều dưỡng hồi sức cấp cứu đều mang trong mình một trái tim mạnh mẽ và đầy yêu thương. Chúng tôi chọn gắn bó với nghề không phải vì dễ dàng, mà vì ý nghĩa mà nó mang lại. Đó là được cứu người, được sẻ chia, được sống một cuộc đời có ích. Và trên hành trình ấy, dù gian nan đến đâu, tôi vẫn sẽ bước tiếp, bằng tất cả lòng nhiệt huyết, niềm tin và niềm tự hào của một điều dưỡng khoa Hồi sức cấp cứu.
Tôi hiểu rằng con đường phía trước vẫn còn nhiều thử thách, nhưng tôi tin vào sự lựa chọn của mình. Bởi mỗi ngày được khoác lên mình chiếc áo blouse trắng, được góp một phần nhỏ bé vào hành trình giành lại sự sống cho người bệnh, đó đã là một niềm vinh dự lớn lao. Và dù mai này có đi đâu, làm gì, tôi vẫn sẽ luôn nhớ về những ca trực thâu đêm, những khoảnh khắc sinh tử, và cả những giọt nước mắt, của đau thương lẫn hạnh phúc, nơi khoa Hồi sức cấp cứu. Tôi là điều dưỡng, một người chiến sĩ thầm lặng trên mặt trận không tiếng súng. Và tôi sẽ luôn tự hào, luôn giữ vững niềm tin và tình yêu với nghề mà mình đã chọn.