19/06/2026
Khi bước chân vào một môi trường mới, ai cũng từng có những ngày đầu “ngơ ngơ”. Cảm giác lọt thỏm giữa dòng chảy công việc, những câu hỏi “ủa?” liên tục vang lên trong đầu, và nỗi lo bị tụt lại phía sau. Nhưng cũng chính trong những ngày ấy, ta bắt đầu học cách hỏi, cách kiên trì, và cách tin tưởng vào nơi mình đang thuộc về.
Bài viết này là một chia sẻ rất thật, rất gần gũi của một bạn trẻ trong những ngày đầu tại Bảo An. Không hoa mỹ, không kịch tính, chỉ là những cảm xúc chân thành: từ sự bối rối, run rẩy khi mở miệng hỏi, đến những niềm vui nhỏ bé khi từng bước hiểu ra, làm được, và dần dần gắn bó.
Đây không chỉ là câu chuyện của một người mới đi làm, mà là câu chuyện của rất nhiều chúng ta - những người từng loay hoay tìm đường, từng sợ hãi trước những điều chưa biết, và cuối cùng nhận ra rằng: tiến bộ thường đến từ những điều giản dị nhất - kiên trì mỗi ngày, dám hỏi, và dám làm.
Mời ACE cùng đến với bài "Bảo An trong em - những ngày đầu hơi… ngơ nhưng cũng hơi vui". Hy vọng qua đó, ACE cũng sẽ tìm thấy chút động lực cho hành trình của chính mình.
Chậm mà chắc, miễn là vẫn đang đi tiếp.
------
Nếu có ai hỏi em:
“Tháng đầu đi làm của em thế nào?”
Thì chắc em sẽ trả lời thật lòng là:
“Dạ… hơi rối, nhưng mà vui.”
Ngày đầu tiên em đến Bảo An, em nhớ mình bước vào công ty với một suy nghĩ rất đơn giản:
“Chắc cũng giống những nơi khác thôi.”
Nhưng ngồi xuống được một lúc, mở tài liệu ra, nghe mọi người trao đổi qua lại…
em bắt đầu thấy có gì đó không ổn.
Trong đầu em lúc đó có rất nhiều câu hỏi:
“Ủa cái này là gì vậy?”
“Ủa sao mọi người hiểu nhanh vậy?”
“Ủa mình có đang hiểu đúng không?”
Nói chung là… em ngơ.
Không phải kiểu ngơ nhẹ đâu, mà là ngơ kiểu “đứng giữa cuộc họp mà không biết mọi người đang nói đến đoạn nào”
Có một hôm, em mở một bản tài liệu lên, đọc từ trên xuống dưới.
Đọc xong… em đóng lại.
Không phải vì hiểu rồi, mà là vì… không hiểu gì mấy.
Lúc đó em mới nhận ra một chuyện rất rõ:
mình phải học lại từ đầu.
Nhưng mà học kiểu gì?
Ban đầu em cũng định “tự bơi”.
Kiểu tự đọc, tự hiểu, tự mò.
Nhưng sau vài lần mò mà vẫn thấy mình như đang đi trong sương mù, em quyết định:
thôi, hỏi.
Lúc hỏi câu đầu tiên, em cũng hơi run.
Sợ bị nghĩ là “cái này mà cũng hỏi”.
Nhưng điều làm em bất ngờ là:
người ta không khó chịu.
Ngược lại, còn giải thích rất kỹ.
Có những cái em hỏi lại lần 2, lần 3… vẫn được chỉ lại như bình thường.
Lúc đó em thấy nhẹ cả người.
Và em bắt đầu hiểu một điều không có trong tài liệu:
ở đây, người ta không ngại giúp nhau.
Từ những lần như vậy, em bắt đầu thay đổi.
Em hiểu việc hơn một chút.
Hiểu cách làm việc hơn một chút.
Hiểu cả cách mọi người phối hợp với nhau.
Và từ “hiểu”, em bắt đầu tin.
Tin là:
• Mình không biết thì sẽ có người chỉ
• Mình làm sai thì vẫn có cơ hội sửa
• Và nếu mình cố gắng thì sẽ không bị bỏ lại phía sau.
Niềm tin này không đến ầm ầm đâu.
Nó đến từ những chuyện rất nhỏ, nhưng lặp lại mỗi ngày.
Rồi đến một ngày… deadline tới.
Công việc lúc đó khá cấp bách.
Em ngồi trước màn hình, đầu óc hơi “đơ” vài giây.
Trong đầu chỉ có một câu:
“Giờ làm cái gì trước?”
Nhưng rồi em nhận ra:
không có thời gian để suy nghĩ quá lâu.
Thế là em làm liều một chút.
Không chờ hiểu hết nữa, mà làm luôn.
Làm xong… sai
Nhưng sửa được.
Và mỗi lần như vậy, em lại hiểu thêm một chút.
Trước đây em nghĩ “kiên trì” là cái gì đó rất lớn.
Kiểu phải cố gắng ghê lắm mới gọi là kiên trì.
Nhưng sau một thời gian ngắn đi làm, em thấy nó đơn giản hơn nhiều.
Kiên trì chỉ là:
làm chưa được thì làm lại,
chưa hiểu thì hỏi tiếp,
hôm nay chưa ổn thì mai làm tốt hơn một chút.
Không có gì hoành tráng cả.
Sau khoảng một tháng, nếu so với ngày đầu…
em thấy mình khác một chút.
Không phải là giỏi lên rõ rệt.
Nhưng là:
• Đỡ “ủa?” hơn
• Hỏi đúng hơn
• Hiểu nhanh hơn
Và quan trọng nhất là:
em không còn sợ những thứ mình chưa biết nữa.
Có một điều em không ngờ là:
em bắt đầu thấy mình yêu công việc này.
Không phải kiểu đam mê gì lớn lao.
Mà là kiểu rất đơn giản:
Hôm nay hiểu thêm một chút → thấy vui
Làm được cái hôm qua chưa làm được → cũng vui
Cái cảm giác tiến bộ, dù nhỏ thôi, nhưng nó khiến em muốn tiếp tục.
Rồi một hôm, em tự hỏi:
“Nếu mình làm ở đây lâu hơn thì sao?”
Câu hỏi đó đến rất tự nhiên.
Và em nghĩ đó là lúc cảm giác gắn bó bắt đầu xuất hiện.
Không phải vì điều gì quá lớn,
mà vì em thấy mình đang đi đúng hướng.
Nói thật thì em chưa có gì để tự hào lớn cả.
Nhưng em lại thấy tự hào vì một chuyện rất nhỏ:
là em vẫn đang ở đây,
vẫn đang cố gắng,
và chưa bỏ cuộc.
Nếu phải nói về hành trình này,
thì em nghĩ mình vẫn đang ở đoạn đầu thôi.
Chưa có gì ghê gớm.
Chưa có “kết quả” rõ ràng.
Nhưng ít nhất, em đã bắt đầu đi.
Và quan trọng hơn là… em vẫn đang đi tiếp.
Chậm thôi cũng được.
Miễn là không đứng lại.