19/06/2026
Tôi bắt đầu đến với Robocon vào mùa hè năm 2009, khi còn là một cậu sinh viên năm nhất. Khi đó, mọi thứ đều rất mơ hồ — không kinh nghiệm, không định hướng rõ ràng.
Nhưng tôi có một niềm tin rất đơn giản:
mình có thể làm robot.
Hai năm sau, năm 2011, dưới gầm cầu thang nhà A9 – Đại học Công nghiệp Hà Nội, chúng tôi bắt đầu một hành trình với cái tên rất “sinh viên”:
Trà Đá Kẹo Lạc.
Đó là những ngày tháng không thể quên.
Chúng tôi sống cùng nhau — ăn cùng, ngủ cùng, làm robot cùng.
Thiếu thốn đủ thứ, nhưng chưa bao giờ thiếu một điều quan trọng nhất:
nhiệt huyết.
Thời điểm đó là giai đoạn rực rỡ của Robocon. Hàng trăm đội thi, hàng chục đội đến từ cùng một trường, tất cả đều mang trong mình khát khao chiến thắng. Và rồi, từ một góc rất nhỏ, chúng tôi đã bước ra sân chơi lớn — vòng chung kết Robocon toàn quốc tại Đà Nẵng, với đề tài:
“Thắp đèn hoa đăng – Loy Krathong.”
Nhưng ở trận đấu cuối cùng, khi thời gian kết thúc…
ngọn nến của chúng tôi vẫn chưa kịp được thả xuống.
Với nhiều người, đó là một thất bại.
Nhưng với tôi, đó lại là một khoảnh khắc không thể quên —
khoảnh khắc khiến tôi nhận ra rằng:
khi ngọn nến chưa được thắp lên,
thì hành trình vẫn chưa kết thúc.
Ý nghĩ đó theo tôi suốt 15 năm.
Từ những trận đấu chỉ kéo dài 3 phút ngày ấy,
tôi bước vào những “trận đấu” dài hơn —
3 tháng, 3 năm… và có thể là cả một hành trình 30 năm.
Từ một đội Robocon nhỏ,
tôi bắt đầu xây dựng một điều lớn hơn:
một thương hiệu robot của Việt Nam.
Và cho đến hôm nay, mỗi robot chúng tôi tạo ra
đều mang trong nó một “ngọn nến” —
một biểu tượng nhỏ bé nhưng bền bỉ,
một lời nhắc rằng chúng tôi đã bắt đầu từ đâu,
và vì sao chúng tôi không được phép dừng lại.
Hành trình này không hề dễ dàng.
Sẽ có thất bại. Có hoài nghi. Có những lúc tưởng chừng phải buông bỏ.
Nhưng chúng tôi vẫn đi tiếp.
Bởi vì chúng tôi tin rằng:
Chỉ cần chưa từ bỏ,
thì hành trình vẫn còn tiếp tục —
và cơ hội chiến thắng vẫn luôn còn đó.