Code toàn bug

Code toàn bug Code nhiều bug nhưng biết cách giấu! Nếu bạn muốn xây dựng dự án hãy nhắn tin cho chúng mình để nhận tư vấn nhé.
(4)

Chuyện bắt đầu từ một cái mail: công ty bên quận 1 mời tui phỏng vấn vị trí thực tập có lương. CV là con Nhi ép tui rải ...
22/08/2026

Chuyện bắt đầu từ một cái mail: công ty bên quận 1 mời tui phỏng vấn vị trí thực tập có lương. CV là con Nhi ép tui rải cả tháng nay, rải như rải truyền đơn. Có lương, bà con ơi. Sau một năm đi làm được trả công bằng trải nghiệm, hai chữ "có lương" đọc lên nghe sang như trúng số.

Tin đó tui chưa kịp khoe thì cả hẻm đã biết - con Nhi qua ăn cơm kể cho cô Sáu, phần còn lại là chuyện của hạ tầng truyền thông hẻm 404. Sáng thứ năm, hẻm tổ chức tiễn quân như tiễn người đi thi hoa hậu. Tui chạy ra mượn chú Bảy bộ sơ mi cấp cứu, chú không đưa liền - chú ủi. Ủi thẳng thớm xong mới giao: "Bộ này cứu mấy trăm mạng rồi, hên dữ lắm. Mặc xong trả nguyên trạng nghen." Cô Sáu dúi hộp cơm sườn: "Ăn cho chắc bụng, phỏng vấn mà bụng đói là khai ra hết cái nghèo." Bà Bảy dúi tờ năm chục gấp tư - lần này tui cầm liền, không hỏi han gì, chỉ nói con cầm lấy hên nghen bà. Bà cười móm mém. Con Nhi bắt tập phỏng vấn thử. Nó hỏi: "Vì sao em nghỉ chỗ cũ?" Tui đáp: "Chỗ cũ không lương thì kêu bằng nghỉ hay kêu bằng thoát?" Nó ghi vô sổ: câu này vô đó cấm nói. Thằng Phát đòi đi theo quay vlog "Một ngày theo chân kỹ sư Gu Gồ đi phỏng vấn", bị cả xóm dập từ trong trứng.

Và nhân vật chính của khâu vận chuyển: anh Ba.

Anh Ba chạy xe ôm công nghệ, đóng đô đầu hẻm mười mấy năm nay. Hồ sơ trên app: 4.9 sao. Hỏi sao hông tròn 5, ảnh còn cay tới giờ: có bà khách chấm 4 sao, lý do ghi rõ "chạy êm quá, ngủ quên, lố trạm". Đặc sản của ảnh là gói phỏng vấn: chở đi, ngồi chờ, chở về, đặt qua Zalo, giá bằng cuốc thường. Trên app không có gói đó. Trên app cũng không có cái này: sinh viên trường tui đồn nhau, đi phỏng vấn mà được anh Ba chở là dễ đậu. Tụi nó kêu là vía anh Ba. Đứa nào tới vòng phỏng vấn cũng ráng book cho được, thành cái lệ, như đi thi ghé lạy ông Địa.

Bảy giờ sáng tui leo lên xe. Và trong bốn chục phút từ làng đại học qua cầu Sài Gòn, tui hiểu tại sao cái vía đó thiêng.

Công ty này tòa B hả? Gửi xe hầm B2 là xếp hàng mười phút, nên lát anh thả em cổng sau, đi bộ hai phút là tới, khỏi lo trễ. Phỏng vấn tầng bốn hả? Thang máy tòa đó chậm nhứt quận 1, em leo bộ hai tầng chót cho máu chảy, vô đỡ run. Chị lễ tân tóc ngắn hơi khó, mình cười chào trước là êm.

Tui hỏi sao anh rành dữ vậy. Ảnh cười trong nón bảo hiểm:

Em là đứa thứ bốn mươi bảy anh chở đi phỏng vấn trong năm nay. Mười mấy năm thì không đếm nổi. Đậu hay rớt gì, tụi nó cũng gọi điện báo nhà ngay trên xe anh. Ngồi trước nghe riết, anh thuộc hết: chỗ nào hay hỏi gì, chỗ nào trả lương trễ, chỗ nào phỏng vấn năm vòng xong im re luôn. Trung tâm hướng nghiệp nào lại cái yên xe này em.

Rồi ảnh dặn, kiểu dặn em út trong nhà:

Vô đó nó hỏi "điểm yếu của em là gì", đừng trả lời "em cầu toàn quá" nghen. Câu đó anh nghe mấy chị HR ngồi sau lưng chê chắc một ngàn lần. Cứ nói thiệt. Anh chở mười mấy năm, đứa xạo rớt nhiều hơn đứa dở.

Tới cổng sau, ảnh dựng xe, nói đúng bốn chữ mà sinh viên đồn là câu bùa: "Vô đi. Anh chờ."

Tui đi vô, ngoái lại thấy ảnh cắm mặt vô điện thoại bấm bấm. Tui hơi chột dạ, sợ ảnh canh nổ cuốc khác, bỏ tui bơ vơ giữa quận 1.

Đang ngồi run ở sảnh thì một anh nhân viên đi ngang, khựng lại, nhìn cái áo sơ mi của tui như nhìn người quen:

Ê. Áo của chú Bảy đúng hông? Vậy chắc khách anh Ba luôn rồi.

Tui ngẩng lên. Trời đất. Anh Toàn. Phòng số 4. Dàn PC RGB. Người vừa được cô Năm "tốt nghiệp" hồi cuối tháng bảy.

Ảnh nhắn anh hồi sáng, kêu để ý giùm một đứa hẻm mình - anh Toàn cười. - Còn bộ sơ mi đó, hồi bảo vệ đồ án anh cũng từng mượn, nhìn phát biết liền. Mà khỏi nhắn anh cũng biết. CV của em nằm trong hệ thống, anh thấy chữ "hẻm 404" trong phần địa chỉ là anh nói vô một tiếng liền. Anh mới vô tháng đầu, chưa có công trạng gì, đưa được cái CV tới đúng bàn là hết cỡ của anh. Còn lại tự em nghen.

Phỏng vấn hỏi gì, kể chi tiết chắc bà con ngủ, chỉ có hai khúc đáng tiền. Khúc một, người ta hỏi kinh nghiệm làm việc với người dùng thật. Tui khai đúng sự thật: hệ thống người dùng khó nhất em từng vận hành là một con hẻm - người dùng từ sáu chục tới tám chục tuổi, thiết bị đời cũ, sự cố phát sinh đều đặn mỗi chiều thứ ba, và mức độ hài lòng được đo bằng cơm sườn. Cả phòng bật cười. Khúc hai, người ta hỏi điểm yếu. Tui hít một hơi, nhớ lời anh Ba, khai thiệt: "Dạ, em từng nợ môn Giải tích. Trả xong rồi, mà em kể ra cho khỏi mang tiếng giấu." Chị phỏng vấn cắm cúi ghi gì đó, miệng tủm tỉm cười.

Ra cổng, anh Ba vẫn ngồi đó thiệt, đang uống cà phê bịch. Lượt về, tui hỏi cái điều lấn cấn nãy giờ: sao anh có số anh Toàn? Tới đèn đỏ, ảnh móc điện thoại đưa tui coi, tự nhiên như khoe hình con cháu.

Danh bạ của ảnh dài dằng dặc, lưu theo cái kiểu chỉ ảnh hiểu: "Toàn – 404 – Q1 – 2026". "Hằng – Gò Vấp – ngân hàng – 2021". "Lâm – cơ khí – Bình Chánh – 2014". Mấy trăm cái tên như vậy. Đứa nào ảnh chở đi phỏng vấn mà đậu, ảnh xin số, lưu kèm chỗ làm. Để chi? Để mai này chở một đứa mới tới đúng tòa nhà đó, ảnh nhắn đúng một tin: "Có em út sắp vô, để ý giùm anh."

- Anh có làm gì đâu - ảnh nói, mắt vẫn nhìn đường. - Anh chỉ nhớ số tụi nó thôi. Sài Gòn rộng lắm em. Rộng cỡ đó thì ai cũng cần một người nhớ số mình.

Tui ngồi sau, ôm cái cặp, nghĩ: cả thành phố tưởng anh Ba chở người. Không phải. Ảnh là con router. Mười mấy năm ảnh làm đúng một việc: nối mấy đứa lạc mạng vô lại với nhau. Còn cái "vía anh Ba" mà sinh viên đồn, tui nghĩ nó thiêng thiệt - tại đi phỏng vấn mà biết ngoài cổng có người ngồi chờ mình, tự nhiên bớt run phân nửa.

Bốn giờ chiều, mail báo đậu. Thực tập có lương, tuần sau nhận việc. Tui la lên một tiếng giữa hẻm, và hạ tầng truyền thông hẻm 404 lo nốt phần còn lại. Tới chừng tui thoát được vòng vây chúc mừng của cả xóm, cầm điện thoại định gọi má, thì má đã gọi trước. Camera vẫn quay lên trần nhà như ba năm nay.

- Nghe nói đậu rồi hả con? Cô Năm mới gọi má xong. Mà thực tập với fresher là chức gì, có lớn hông con?

Tui bật cười, xong tự nhiên nói một mạch, nói hết. Rằng con chưa từng làm Gu Gồ. Rằng một năm nay chỗ cũ trả công cho con bằng trải nghiệm. Rằng cả hẻm nuôi con theo cái kiểu mà chắc má biết rồi đó. Đầu dây bên kia im một hồi, rồi cái bóng đèn trần nhà lên tiếng, gọn hơ:

- Mấy chuyện đó má biết trước con hết trơn. Thôi. Lãnh tháng lương đầu thì về quê một chuyến nghen. Má nấu canh chua cá lóc. Lần này khỏi nhìn trần nhà nữa, về nhìn má nấu.

Tui dạ mà cái mũi nghẹt cứng. Chắc tại khói xe quận 1 còn bám.

Tối đó tui đãi cả xóm hủ tiếu. Tui nói cô Út ghi sổ giùm con, tháng sau lãnh lương con trả, lần này trả thiệt nghen cô. Cô Út vừa trụng bún vừa nói tỉnh bơ: "Ừa. Mà lỡ tới chừng đó có đứa trả giùm con rồi, thì con biết phải làm chi rồi hén." Tui nói dạ, con biết. Biết thiệt.

Giữa tiệc, chú Ba khui lon nước cái tách, hỏi lớn: "Rồi công ty đó bự hơn Gu Gồ hông bây?" Cả xóm quay qua nhìn. Tui đứng dậy, lần đầu tiên sau ba năm, đính chính thành công:

- Dạ nhỏ xíu hà. Mà là thiệt.

Tưởng cả xóm hụt hẫng. Ai dè vỗ tay rần rần, to hơn mọi truyền thuyết cộng lại. Cô Năm ngồi góc bàn, mặt tỉnh queo, buông đúng một câu:

- Kỹ sư thiệt rồi hén. Mừng thì mừng, đừng có ở lì. Ở đây lớn rồi là cô đuổi à.

Cả xóm cười muốn sập hẻm. Tui cũng cười, mà trong bụng nghĩ: mai mốt tới lượt mình bị đuổi, thế nào cũng được một tấm hình trên bức tường đó - ôm thùng đồ, vừa mếu vừa cười.

Hẻm 404, tới giờ này Google Maps vẫn chưa tìm ra. Thôi kệ nó luôn. Hết một mùa, tui chỉ chắc được một điều: có những thứ không cần định vị - người cần tìm nhau, kiểu gì cũng tìm thấy nhau.

21/08/2026

Các chú lớn tuổi nhường cho các cháu học lập trình từ bé nha.
Cre:akirasuhas.

Bảng nội quy dán ngay cửa dãy trọ, in khổ bự, ép nhựa đàng hoàng. Văn phong của cô thì miễn bàn. Điều một: "Tiền trọ đón...
20/08/2026

Bảng nội quy dán ngay cửa dãy trọ, in khổ bự, ép nhựa đàng hoàng. Văn phong của cô thì miễn bàn. Điều một: "Tiền trọ đóng trước mùng năm. Mùng sáu cô nhắc bằng cái mặt." Điều bốn: "Karaoke sau chín giờ: mời qua chỗ khác hát. Chỗ khác là đâu cũng được, miễn không phải đây." Điều sáu: "Nước là tiền. Tắm kiểu nhà giàu thì đóng tiền kiểu nhà giàu." Điều chín: "Dắt bạn về phải báo. Không phải cô cấm - cô ghi sổ, lỡ mất đồ còn biết hỏi ai."

Mười sáu điều như vậy, đọc vừa sợ vừa muốn vỗ tay. Nhưng huyền thoại nằm ở chỗ: bảng ghi rõ "NỘI QUY (17 ĐIỀU)", mà đếm tới đếm lui chỉ có mười sáu. Chỗ điều mười bảy là một khoảng trống, vết keo còn hằn, như từng có mà bị ai xé mất. Hỏi cô, cô trả lời đúng bốn chữ: "Tới lúc thì biết." Thế là bao nhiêu thế hệ sinh viên tự chế 7749 giả thuyết. Thằng Phát tin đó là danh sách tử thần: phạm đủ mười sáu điều thì kích hoạt điều mười bảy. Con Nhi thì đoán: "Điều mười bảy chắc là cấm hỏi về điều mười bảy."

Nói cho công bằng, cô Năm khó nhưng khó đều, không thiên vị ai. Và giữa thời buổi trọ Sài Gòn chỗ nào cũng rục rịch lên giá, dãy của cô vẫn đứng im ở một triệu hai - mức giá mà tụi bạn tui nghe xong tưởng tui xuyên không từ năm 2015 về. Muốn vô ở phải xếp hàng chờ, mà thứ tự chờ thì cô xếp theo tiêu chí gì, chưa ai giải mã nổi.

Phòng số 4 cuối dãy là anh Toàn - dev ra trường ba năm, làm công ty nhỏ bên kia đường, đi bộ mười phút. Anh hiền khô, tối tối leo rank Liên Minh tới Cao Thủ, còn ngoài đời thì ba năm không leo đi đâu hết: vẫn phòng một triệu hai, vẫn cơm cô Sáu, vẫn dép tổ ong. Tài sản lớn nhất đời anh là dàn PC đèn RGB sáu chục triệu, nằm chễm chệ giữa căn phòng mười hai mét vuông. Tụi tui hay qua ké máy, nghe anh giảng đạo: "Ở đây quen rồi tụi em. Công ty lớn rủ hoài mà qua quận 1 chi cho xa, kẹt xe thấy ghê."

Rồi từ đầu năm ngoái, tự nhiên cô Năm trở mặt với đúng một mình anh Toàn. Đầu tiên tăng tiền phòng thêm ba trăm. Vài tháng sau thêm năm trăm. Qua năm nay thêm một cục nữa. Cả xóm không ai bị động tới một đồng, riêng phòng số 4 giá leo như coin. Chưa hết: cô bắt anh dời xe khỏi chỗ đậu quen, nhắc anh chuyện rác chuyện điện - những lỗi mà xưa giờ cô lơ. Tới tháng sáu là cú chốt: cô đưa anh tờ giấy hẹn cuối tháng bảy trả phòng, lý do gọn lỏn: "Hết hợp đồng, cô không ký tiếp." Xong cô treo luôn cái bảng trước cửa: "PHÒNG SỐ 4 SẮP TRỐNG - ƯU TIÊN NĂM NHẤT." Người còn chưa dọn, bảng đã treo. Lạnh chưa.

Xóm trọ chấn động, group chat nổ banh. Thằng Phát - bà con biết tánh nó rồi - đêm đó thả liền ba giả thuyết: một, cô lấy phòng cho cháu; hai, cô sắp bán dãy trọ cho cò đất, bằng chứng là tuần trước có hai người lạ tới đo đạc chụp hình; ba, anh Toàn phạm phải điều mười bảy. Con Nhi nghe tới đâu gạch tới đó, nhưng riêng vụ đo đạc thì chính nó cũng không cãi được. Còn tui kẹt cứng ở giữa: sau cái vụ nhóm Zalo hồi trước, tui biết thừa cô Năm là người thế nào, mà chuyện đó tui đâu có kể ai được. Thành ra tui chỉ dám nói yếu xìu: "Tao thấy cô hông phải người vậy đâu." Phát quạt lại liền: "Mày bênh vì phòng mày chưa bị tăng giá chớ gì."

Nó nói trúng tim đen. Tui im.

Sáng chủ nhật cuối tháng bảy, cả xóm ra phụ anh Toàn dọn nhà, không khí y như đưa tang. Con Nhi đi sau thùng đồ, mặt buồn thiu. Thằng Phát khiêng cái case RGB bằng hai tay như khiêng quan tài, vậy mà miệng vẫn cà khịa được: "Anh ơi, qua chỗ mới nhớ để nó quay mặt về hẻm cũ nghen." Anh Toàn cười mà mắt đỏ hoe.

Đúng lúc đó cô Năm kêu: "Toàn, vô cô biểu. Trí, bây bưng giùm cô thùng nước ngọt vô luôn."

Tui bưng thùng nước theo sau, và đó là lần đầu tiên tui bước vô nhà cô Năm. Vừa qua cửa tui khựng lại: nguyên một mảng tường phòng khách dán kín hình. Mấy chục tấm, tấm cũ ố vàng, tấm mới còn bóng, dưới mỗi tấm ghi tay tên với năm. Tấm nào cũng cùng một kiểu: một đứa trẻ măng ôm thùng đồ đứng trước dãy trọ, mặt vừa mếu vừa cười. Có tấm chụp một anh ốm nhom ôm thùng sách, hai cánh tay trắng trơn chưa dính miếng mực xăm nào - nhìn quen dữ thần mà lúc đó tui nghĩ hoài không ra.

Cạnh mảng hình là một tờ giấy học sinh viết tay, chữ nghiêng nghiêng, ghi đủ mười bảy điều nội quy. Bản gốc. Tui kịp đọc dòng cuối cùng trước khi cô quay ra.

Điều mười bảy: "Lớn rồi thì đi."

Cô Năm đưa anh Toàn một cái phong bì dày, giọng tỉnh rụi như đọc chỉ số điện:

Mười bốn triệu bảy. Tiền tăng giá của con hơn năm nay, cô giữ đủ từng đồng. Chớ để bây giữ, bây nạp game hết. Cầm đi, đặt cọc chỗ mới.
Anh Toàn đứng như tượng sáp. Hồi lâu mới lắp bắp: "Sao... cô hông nói con?" Cô Năm nhún vai:

Nói trước thì bây ỷ lại. Với lại con giấu cô được cái gì. Con ký hợp đồng bên quận 1 từ tháng trước rồi mà giấu cả xóm, tính ở lì thêm. Bà Bảy nghe con đứng đầu hẻm gọi điện, kể cô nghe hết trơn.
Ra là vậy. Hai người "đo đạc" tuần trước là thợ, tới coi phòng số 4 để sơn lại, lắp thêm cái cửa sổ - cho đứa năm nhất sắp dọn vô, con nhỏ mới trúng tuyển sớm vô trường tui, nhà tuốt dưới miền Tây, đang cần cái giá một triệu hai hơn bất kỳ ai trong xóm. Còn mọi cú tăng giá, bắt bẻ, treo bảng ròng rã hơn năm trời - là cô Năm lùa một thằng rank Cao Thủ trong game ra khỏi cái rank Đồng ngoài đời, từng nấc một, tới khi ảnh hết đường lùi.

Anh Toàn ôm cô Năm. Cô đẩy ra liền: "Thôi thôi, đi lẹ, chiều người ta dọn vô rồi." Mà bàn tay cô vỗ vỗ lưng ảnh, chậm rãi, cái kiểu vỗ y chang má tui.

Trước khi ảnh nổ máy xe, cô Năm móc điện thoại ra: "Khoan. Ôm thùng đồ, đứng vô trước cửa, cô chụp tấm hình." Anh Toàn ôm thùng đồ đứng vô, mặt vừa mếu vừa cười - y chang mấy chục tấm trên tường. Tui đoán tuần sau, mảng tường đó sẽ có thêm một tấm mới, ghi tay: Toàn, 2026.

Tối đó tui lân la hỏi: "Cô ơi, chừng nào tới lượt con bị tăng giá?" Cô Năm nhìn tui từ đầu tới chân một lượt, rồi nói:

Lo học đi. Tới lượt con, cô đuổi hông sót một ngày đâu.
Nghe câu đó, tự nhiên tui thấy được an ủi mới ghê. Cả Sài Gòn sinh viên sợ nhất hai chữ tăng giá. Riêng xóm trọ hẻm 404 tụi tui ngầm hiểu ngược: cô Năm còn chưa đụng tới tiền phòng của mình, nghĩa là trong mắt cô, mình còn cần được che.

Chiều hôm đó, con nhỏ năm nhất ốm nhom vác cái balo bự hơn người dọn vô phòng số 4. Cô Năm đứng chống nạnh trước cửa, đọc nội quy cho nó nghe từ điều một tới điều mười sáu. Con nhỏ rụt rè: "Cô ơi, bảng ghi mười bảy điều mà cô?"

Cô Năm xoay lưng đi vô, buông đúng một câu:

Tới lúc con sẽ biết.

19/08/2026

Dân điện tử flex.
Cre: jayholm.

Hôm trước thì HR cũng biết code.Hôm nay thì cho anh em ngoại đạo, chỉ cần 1 tài khoản claude là có thể vibe code từ đầu ...
19/08/2026

Hôm trước thì HR cũng biết code.
Hôm nay thì cho anh em ngoại đạo, chỉ cần 1 tài khoản claude là có thể vibe code từ đầu như dev, có thể tự làm sản phẩm dùng được từ đầu.

Khóa cực hay cho anh em dev và cả các bạn học sinh, sinh viên hay dân ngoại đạo.

Khóa học cầm tay chỉ việc cho các anh em dev thích 1 mình solo app bằng 2 nền tảng ngon nhất cho backend và frontend.
18/08/2026

Khóa học cầm tay chỉ việc cho các anh em dev thích 1 mình solo app bằng 2 nền tảng ngon nhất cho backend và frontend.

Xe hủ tiếu của cô Út đậu cuối hẻm 404, bán từ sáu giờ chiều tới hai giờ sáng. Mùa thi, nó là chỗ duy nhất còn sáng đèn, ...
18/08/2026

Xe hủ tiếu của cô Út đậu cuối hẻm 404, bán từ sáu giờ chiều tới hai giờ sáng. Mùa thi, nó là chỗ duy nhất còn sáng đèn, sinh viên kêu là ca trực đêm của cả khu. Đèn bóng vàng, bàn ghế nhựa thấp lè tè, nồi nước lèo thơm mùi xương hầm, tô hai chục ngàn: hủ tiếu dai, giá hẹ, mấy lát thịt mỏng như giấy in của chú Bảy, và một nhúm tóp mỡ - thứ mà con Nhi tuyên bố là lý do duy nhất nó chưa bỏ học về quê.

Cô Út dân Quảng Ngãi, vô Sài Gòn hai chục năm mà tiếng "dẫy", tiếng "hè" cuối câu chưa chịu đi. Nghề hủ tiếu gõ vốn là nghề xứ cô: hồi xưa phải có một người cầm hai thanh tre đi khắp xóm gõ lóc cóc kêu khách. Giờ xe cô Út hiện đại hóa: tiếng gõ phát từ một cái loa kẹo kéo cột trên nóc xe, tối bật lên, lóc cóc đều đặn suốt buổi. Tụi tui kêu là hủ tiếu gõ 4.0 - tự động hóa khâu gõ. Thằng Phát còn xin cô file tiếng gõ về làm nhạc chuông báo thức, nó khen nghe cái là bụng tự đói, dậy liền, hiệu quả hơn mọi app.

Nhưng đặc sản nhất của xe cô Út không phải tóp mỡ. Là cuốn sổ.

Một cuốn sổ học sinh bọc nilon, gáy dán băng keo mấy đời. Đứa nào cuối tháng hết tiền, cứ ăn, xong nói tên, cô ghi vô, mỗi tô một vạch. Khỏi thế chấp, khỏi chấm điểm tín dụng, khỏi giữ cà vẹt xe. Thủ tục nhanh hơn mọi app vay tiền, mà lãi suất bằng không. Thằng Phát có lần thắc mắc đúng kiểu dân học lóm kinh tế: "Mô hình này sập là phải, sao hai chục năm cô chưa sập ta?" Cô Út trả lời - tui xin trích nguyên văn: "Chưa mất đồng nào hết con." Nợ xấu bằng không. Ngân hàng nghe chắc xin về học việc.

À, còn một cái lạ mà lâu lâu tụi tui mới thấy: thỉnh thoảng, khuya lơ khuya lắc, có mấy người lạ ghé ăn. Lớn tuổi hơn sinh viên, ăn mặc đàng hoàng, có người đậu ô tô tuốt đầu hẻm rồi lội bộ vô. Họ ăn chậm rề, nhìn cái xe như nhìn người quen. Tui đoán dân nhậu về khuya thèm nước lèo. Sài Gòn thiếu gì người thèm đồ nóng lúc một giờ sáng.

Rồi tới cái đêm mùa thi đó. Mười hai giờ khuya, ba đứa tui bưng vở ra ngồi ôn bài cạnh nồi nước lèo cho đỡ buồn ngủ. Một giờ sáng, một chiếc bảy chỗ đen trờ tới đậu chắn đầu hẻm. Một anh áo thun đen, hai cánh tay xăm kín từ vai xuống cổ tay, bước xuống, đi thẳng lại xe hủ tiếu.

Thằng Phát buông đũa. Từ hồi bị chú Bảy bóc vụ chương ba, nó sinh tật nhìn đâu cũng thấy âm mưu. Nó kéo tui với con Nhi thụp xuống sau thùng nước đá, thì thầm: "Bảo kê. Trăm phần trăm là bảo kê tụi bây. Xăm cỡ đó, giờ đó, xe đó." Con Nhi đế thử: "Hay người ta về trả nợ cũ?" Phát gạt phăng: "Nợ hủ tiếu ai đời đi xe bảy chỗ về trả, bà tỉnh giùm tui."

Anh xăm trổ tới nơi, nói nhỏ gì đó. Cô Út gật, trụng hủ tiếu, múc một tô, tóp mỡ đầy vun. Ảnh ngồi ăn từ tốn. Ăn xong, ảnh rút một cái phong bì dày cộm đưa cô. Cô chùi tay vô tạp dề, mở cuốn sổ, cầm viết gạch. Gạch một dòng. Gạch thêm dòng nữa. Gạch nguyên một trang.

Phát giơ điện thoại lên quay: "Đủ bằng chứng nha. Mai tao đăng confession giải cứu cô Út." Tui chưa kịp cản thì nó đã bật dậy, chân run run mà miệng cứng ngắc: "Anh gì ơi! Khuya rồi, có chuyện gì từ từ nói nghen anh!"

Anh xăm trổ quay lại. Mắt đỏ hoe.

Ba đứa tui đứng hình. Giang hồ gì mà khóc.

Tô hủ tiếu y chang mười hai năm trước - ảnh nói, giọng nghẹt mũi. - Cô còn nhớ anh ăn khô, thêm tóp mỡ, khỏi hẹ.

Ngồi thêm mười phút thì ra hết chuyện. Anh tên Lâm, dân cơ khí, khóa trên tụi tui cả chục năm, hồi đó trọ hẻm kế bên. Năm cuối, ba ảnh dưới quê bệnh nặng, tiền học tiền trọ dồn hết về quê, ảnh ăn sổ cô Út gần nguyên một năm. Cuốn sổ đời đó còn ghi: Lâm cơ khí - bốn mươi bảy vạch. Ra trường, đi làm, giờ ảnh có cái xưởng nhỏ ở Bình Chánh. Mà cái phong bì không phải để trả bốn mươi bảy tô - bốn mươi bảy tô đó cô gạch từ đời nào, từ lần đầu ảnh ghé lại, cô phán đúng một câu: "Thấy con sống đàng hoàng là huề rồi." Phong bì là để cô gạch tiếp. Gạch giùm mấy đứa đang nợ bây giờ.

Hồi đó cũng có người gạch giùm anh - ảnh nói. - Anh tưởng cô xí xóa, sau này mới biết mấy anh khóa trước nữa gởi về. Chừ tới lượt anh thôi.

Cô Út đứng nghe, tỉnh bơ như nghe dự báo thời tiết, tay vẫn trụng hủ tiếu cho khách. Con Nhi hỏi: "Vậy trong sổ, người ghi với người trả khác nhau hả cô?" Cô gọn hơ:

Sổ này lạ lắm con. Ghi thì ghi tên đứa ăn, trả thì toàn tên đứa khác. Hai chục năm nay rồi, dẫy mà chưa lệch đồng nào hè.

Rồi cô lôi dưới gầm xe ra một cái thùng mì cũ - đúng nghĩa đen là thùng mì - trong chất mười mấy cuốn sổ, cuốn nào cũng bọc nilon, gáy băng keo. Cô nói tỉnh rụi: "Kho bạc của cô đó." Thằng Phát lật thử một cuốn năm nảo năm nao, trang nào cũng gạch chi chít. Nó lẩm bẩm: "Quỹ đầu tư gì mà giải ngân bằng tóp mỡ."

Tui thì lật đúng cuốn năm nay, kiếm dòng của mình. "Trí 404" - mấy vạch từ hồi đầu năm, đợt tui kẹt tiền đóng học lại môn Giải tích. Gạch sạch rồi. Từ đời nào rồi. Tui định hỏi ai gạch, xong thôi. Ở cái hẻm này tui rút kinh nghiệm: có những câu hỏi, hỏi xong chỉ tổ đỏ con mắt.

Gần hai giờ sáng, anh Lâm về, khách vãn, cô dọn xe. Cái loa trên nóc vẫn lóc cóc. Tui phụ cô xếp ghế, buột miệng hỏi sao cô không kêu đứa cháu ra gõ thiệt cho vui, mắc gì phát loa hoài. Cô Út lau cái thớt, lâu thiệt lâu mới trả lời:

Tiếng gõ trong loa là của ông Út. Hồi trẻ ổng đi gõ cho cô bán, gõ dẻo nhứt xóm. Ổng đi năm bảy năm trước, may đứa cháu mò được cái clip cũ, cắt ra được tiếng gõ. Chừ tối tối bật lên, nghe như ổng vẫn đi trước một khúc, kêu khách giùm cô.

Tui xếp nốt cái ghế. Không hỏi thêm gì nữa.

Đường về, thằng Phát lặng lẽ xóa cái clip "giải cứu", mặt tiu nghỉu như bị hủy đơn. Con Nhi chốt một câu đáng đóng khung: "Người ta đồn Sài Gòn đông mà lạnh, không ai quen ai. Vậy chớ một giờ sáng vẫn có người chạy xe từ Bình Chánh về con hẻm cũ, để trả một món nợ đã được xóa từ lâu."

Còn tui nghĩ hoài về cái thùng mì. Trong đó là quỹ đầu tư kỳ cục nhất Sài Gòn: giải ngân bằng hủ tiếu, kỳ hạn là "chừng nào con khá", tài sản đảm bảo là cái mặt, hai chục năm không có nợ xấu. Ngân hàng chấm điểm tín dụng bằng lịch sử vay. Cô Út chấm bằng thứ khác. Mà coi bộ chấm trúng hơn.

16/08/2026

Tốc độ gì đây anh em.
Cre: barrera.

16/08/2026

Hẻm 404 nằm gần làng đại học, và đúng như cái tên, nó là một lỗi hệ thống: Google Maps tìm không ra, định vị nhảy lung tung, shipper nào lần đầu giao hàng vô đây cũng phải gọi ba cuộc điện thoại, giọng tuyệt vọng dần đều. Tui hay nói với tụi bạn: tao ở cái hẻm mà internet không biết nó tồn tại. Cuối hẻm còn xe hủ tiếu gõ của cô Út, bán tới hai giờ sáng - chuyện cô để bữa khác kể, dài lắm.

Nghiệp giám đốc của tui bắt đầu từ năm nhất, khi tui sửa được cái wifi cho cô Sáu bán cơm đầu hẻm. Mà nói "sửa" cho sang, chớ thực ra là cắm lại cọng dây bị lỏng. Từ bữa đó, tiếng lành đồn xa với tốc độ mà phòng marketing công ty tui có mơ cũng không đạt nổi: cô Sáu đồn qua bà Bảy, bà Bảy đồn qua chú Ba, tới tai cô Năm chủ trọ thì phiên bản cuối cùng đã thành "thằng Trí nó làm cho Gu Gồ". Tui đính chính đâu chừng chục lần, không ai nghe, riết tui kệ. Làm Gu Gồ thì làm Gu Gồ. Cô Năm - người nội quy mười bảy điều, khó nhất khu - từ đó dắt khách đi ngang phòng tui là hạ giọng: "Kỹ sư Gu Gồ đó." Nói nhỏ vậy chớ ai cũng nghe. Được cái ba năm nay cô chưa tăng tiền trọ của tui đồng nào, tui đoán cô quên, và tui im re.

Giờ điểm qua danh sách khách hàng thân thiết của công ty một thành viên này.

Khách ruột số một là cô Sáu. Wifi nhà cô hư đều như trả góp, tuần nào cũng đúng chiều thứ ba. Lần nào qua tui cũng làm đúng một việc: thò tay ra sau lưng bàn thờ ông Địa, cắm lại cọng dây. Tui từng nghi cái ổ điện nhà cô bị ma ám, vì dây gì mà tự lỏng hoài. Cô Sáu nghe xong gật gù: "Ừa, nhà này nó ẩm, chắc vậy á con." Tiền công là một dĩa cơm sườn. Còn ngày thường tui ăn cơm cô cũng kỳ: hai mươi lăm ngàn ba năm không tăng giá, miếng sườn thì mỗi năm một bự. Tui đoán cô tính nhầm, mà không dám nhắc, sợ cô tính lại.

Khách số hai là chú Ba, chuyên gia tạo ra những con bug ngu một cách thiên tài: tivi "hư" hóa ra bấm nhầm nút nguồn màn hình, loa "hư" hóa ra volume bị vặn về không, đầu thu "hư" hóa ra rớt dây HDMI. Tỷ lệ sửa thành công của tui bên nhà chú là một trăm phần trăm, ca nào cũng dưới ba mươi giây. Đồ nhà chú còn hay hư rộ vào cuối tháng, tui đoán tại cuối tháng điện khu này nó yếu. Có dạo tui nghi chú giả bộ hư đồ để có cớ kêu tui qua lai rai, vì lần nào xong việc chú cũng "sẵn rồi, ngồi làm miếng khô cá cái coi". Có bữa chú hỏi: "Nghe nói cái AI giờ nó làm được hết hả con? Mai mốt tivi hư kêu AI được hông?" Tui nói AI chưa biết cắm dây HDMI đâu chú. Chú cười khà khà: "Vậy bây còn nghề dài dài."

Khách số ba là bà Bảy, chuyên các ca bệnh điện thoại: Zalo "bị câm", chữ "tự nhiên bự chảng", màn hình "xoay ngang cái mặt con Thắm cháu tao". Bà Bảy trả công kỳ nhất hẻm: tờ năm chục ngàn lúc nào cũng gấp làm tư vuông vức, y chang kiểu má tui gấp tiền đi chợ. Có lần cầm tờ tiền, tự nhiên tui nhớ nhà muốn xỉu. Chắc tại đói.

Nói cho công bằng, không phải đồ đạc hẻm này chỉ toàn bệnh vặt đâu nghen. Quạt bà Chín cháy tụ thiệt, tui thay tụ thiệt, phỏng tay thiệt. Nghề nào cũng có lúc đổ máu.

Cái danh "kỹ sư Gu Gồ" lan xa hơn tui tưởng. Má tui dưới quê gọi video lên - camera của má lúc nào cũng quay thẳng lên trần nhà, thành ra ba năm nay tui toàn nói chuyện với cái bóng đèn - má khoe: "Cô Tư đầu xóm hỏi chừng nào con rước má lên Sài Gòn ở nhà lầu." Tui cười hè hè. Má hỏi công ty có nuôi cơm không con. Tui nhìn nồi mì đang sôi, nói dạ căn tin ăn free, đồ ăn ngon lắm má. Sự thật thì chỗ thực tập của tui, nói theo ngôn ngữ tuyển dụng, trả lương bằng trải nghiệm; còn ở trường, tui đang nợ môn Giải tích. Cái nghèo của tui được bảo mật hai lớp: lớp một là tui giấu kỹ, lớp hai là cái mác Gu Gồ nó sáng quá, không ai nhìn xuyên qua nổi.

Rồi tới cái chiều mưa hôm đó. Mưa Sài Gòn ập xuống không báo trước, y như deadline. Bà Bảy kêu: "Trí ơi, cái Zalo của bà nó câm nữa rồi con." Bệnh cũ: tắt thông báo. Tui bật lại, đứng chờ thử coi có "ting ting" không. Có. Ting ting liền. Một thông báo nhảy lên màn hình, từ nhóm "HẺM 404 MÌNH ƠI" - tên nhóm gắn thêm ba cái bông với hai trái tim, đúng chuẩn nhóm của người lớn tuổi.

Tin nhắn mới nhất, của cô Sáu: "Mai thứ ba nghen bà con. Để tui rút dây."

Tui thề với bà con là tui không định đọc. Mà cái ngón tay nó nhanh hơn cái đạo đức. Tui lướt lên.

"Tuần này nhà ai hư gì chưa? Thằng Trí tuần rồi ôm nguyên thùng mì về, Năm trọ thấy."

"Nhà tui hư cái quạt được hông?" - "Quạt tui hư thiệt rồi nè, bà đừng có giành."

"Đưa năm chục thôi nghen. Đưa nhiều nó nghi."

"Má nó mới gởi lên một triệu, dặn đưa lần lần, kêu là tiền công. Chớ đưa một cục nó hổng lấy đâu."

Và một tin của cô Năm, từ lâu lắm rồi, được ghim trên đầu nhóm: "Phải kêu nó là kỹ sư Gu Gồ, nó mới dám cầm tiền của mình. Nhớ nghen."

Tui đứng giữa nhà bà Bảy. Ngoài trời mưa rầm rầm. Trong nhà, bà đang lụi cụi gọt xoài cho tui. Tui thò tay vô túi áo: tờ năm chục bà mới dúi hồi nãy, gấp làm tư, vuông vức.

Tự nhiên cái màn hình điện thoại nó nhòe. Chắc bụi.

Ba năm học công nghệ thông tin, học môn phân tích dữ liệu hẳn hoi, vậy mà cái quy luật rõ nhất đời mình tui lại không thấy: wifi chỉ hư đúng thứ ba, đồ điện chỉ hư vào cuối tháng, dĩa cơm sườn ba năm không lên giá, tiền trọ ba năm không tăng một đồng. Hẻm này không ai mù công nghệ hết. Người ta chỉ giả bộ mù, để một thằng nhỏ xa nhà được no bụng mà vẫn còn ngẩng đầu.

Tui trả điện thoại, nói Zalo cô hết câm rồi nghen. Bà Bảy đưa dĩa xoài, hỏi sao mắt bây đỏ vậy con. Tui nói mưa tạt.

Tối đó tui nằm nghĩ dữ lắm, coi có nên nói ra không. Rồi tui hiểu: vở kịch này người ta không diễn để gạt tui. Người ta diễn để tui khỏi phải cúi đầu. Mình mà vạch ra là phụ công cả một đoàn phim. Thôi thì hẻm này ai giỏi diễn cứ diễn, còn tui giỏi sửa thì cứ sửa.

Chiều hôm sau, thứ ba, đúng lịch, cô Sáu kêu vọng qua: "Trí ơi, wifi cô nữa rồi con ơi." Tui qua, thò tay ra sau lưng bàn thờ ông Địa, cắm lại cọng dây huyền thoại. Xong lần đầu tiên sau ba năm, tui chủ động nói: "Cô Sáu, bữa nay con hổng lấy tiền công nghen. Bù lại cô cho con ăn cơm chung với cô, chớ ăn một mình hoài buồn thấy mồ."

Cô Sáu đứng dậy đi lấy thêm cái chén. Lẹ dữ lắm. Lẹ như thể cô chờ câu đó ba năm rồi.

Tối về phòng, tui gọi cho má. Định nổ như mọi khi, mà tự nhiên đổi ý. Tui nói: "Má, cơm trên này người ta nấu ngon lắm, mà hổng giống cơm má." Đầu dây bên kia, cái bóng đèn trần nhà im một hồi lâu, rồi má nói: "Ừa. Ráng học nghen con." Giọng má nghèn nghẹt. Chắc dưới quê cũng mưa.

Hẻm 404 - cái hẻm mà Google Maps chịu thua. Giờ tui mới thấy cái tên nó đúng: trên đời có mấy thứ, Google tìm không ra thiệt.

Chuyện là thứ ba tuần trước, em dẫn anh CTO - vâng, vẫn anh "vibe coding" huyền thoại - đi ăn trưa để lựa lời bàn chuyện...
15/08/2026

Chuyện là thứ ba tuần trước, em dẫn anh CTO - vâng, vẫn anh "vibe coding" huyền thoại - đi ăn trưa để lựa lời bàn chuyện tăng lương. Em đến lúc mười một giờ lẻ bảy phút. Chị chủ quán nhìn em, nói đúng sáu chữ: "Hết ngan rồi, mai nhanh chân." Trước mặt sếp em. Vụ tăng lương chết tại chỗ ở ngõ 60, cùng với sĩ diện của em.

Mà quán này vận hành thất thường như tâm trạng người yêu cũ, các bác nghe thử: không biển, không tên, không fanpage, cả phố gọi trống không là "chị Ngan". Bán từ bảy giờ sáng, mười một giờ hết hàng là dọn, đến muộn thì nhịn, không phân biệt sang hèn. Hôm nọ có anh giám đốc đi Mercedes đến muộn mười phút. Ở công ty, anh vừa ký cắt giảm ba chục nhân sự không chớp mắt; đứng trước quán, anh lí nhí "vâng ạ" rồi lùi ra như học sinh nộp bài muộn. Mùng mười âm: nghỉ. Mưa to: nghỉ. "Hôm nay ngan không đẹp": cũng nghỉ nốt.

Ức nhất là gì các bác biết không? Là nó ngon. Ngon một cách rất mất dạy. Nước dùng trong veo mà ngọt lịm, măng giòn sần sật, và cái cách chị chặt ngan: một nhát, đúng khớp, không bao giờ hai nhát, tiếng dao phay xuống thớt nghiến kêu "cắc" gọn gàng như commit không conflict. Thế nên ba năm nay em ăn ở đấy, chửi thầm ở đấy, rồi hôm sau lại xếp hàng ở đấy.

Sau vụ mất mặt hôm thứ ba thì em quyết trả thù theo cách của dân content: viết một bài bóc phốt thật văn vở đăng lên Duy Tân Confessions. Trước khi viết, em search group xem có ai chửi trước chưa, để còn né trùng ý tưởng - dân viết ai lại đạo văn chửi. Và đây là lúc mọi thứ bắt đầu sai sai: KHÔNG CÓ GÌ. Không một bài phốt, không một bài khen, không nổi một comment hỏi quán mở đến mấy giờ. Một quán đông nhất phố, chảnh nhất phố, mà trên mạng không hề tồn tại.

Người bình thường thấy thế chắc thôi. Nhưng em thì hết bình thường lâu rồi: sau vụ bác Thìn và bà Nhung, não em cứ gặp cái gì sạch sẽ bất thường là tự động render 7749 giả thuyết. Lần này em thề không để bị lừa nữa. Em lập hẳn một board Trello tên NGAN-GATE, điều tra như thật. Mời các bác đọc hồ sơ:

NGAN-01: Có bàn tay dọn dẹp danh tiếng - bà Nhung 2.0. Sạch thế này không phải tự nhiên. Hoặc chị thuê người dọn, hoặc chính chị là trùm content còn cao tay hơn bà Nhung - cao tay đến mức chọn cách không để lại một dấu vết nào trên mạng.

NGAN-02: Chị là dev ẩn danh làm remote cho big tech. Bằng chứng: mười giờ đêm em đi qua ngõ 60, thấy chị đeo tai nghe nói tiếng Anh. Em bấm ngón tay tính múi giờ: mười giờ đêm Việt Nam là tám giờ sáng California. ĐÚNG GIỜ DAILY STANDUP. Em nổi hết da gà. Chưa kể chị gõ điện thoại hai ngón nhanh khủng khiếp, vibe của người từng gõ trăm từ một phút.

NGAN-03: Quán là bình phong. Em mở hẳn Excel ra tính thử: bán bốn tiếng một ngày, tháng nghỉ ngót chục buổi theo cái lịch tùy hứng kể trên. Mô hình này theo mọi giáo trình quản trị là phá sản từ quý đầu. Vậy mà tồn tại sáu năm. Tiền ở đâu ra? Em không dám gõ nốt kết luận vào file.

NGAN-04: Chị là người của "hội Thành Đạt". Sáng nào chị cũng gửi hai suất sang cho bác Thìn với bà Nhung, không thấy thu tiền. Em đem chuyện hỏi dò bà Nhung, bà chỉ cười, tay vẫn xới xôi: "Con bé đấy à. Cả phố này mỗi nó là bà không dám viết truyện về." CÁC BÁC NGHE RÕ CHƯA. Đến trùm content của phố cũng né. Đêm đấy em nằm mơ thấy ngan.

Sang tuần thứ hai của chuyên án, em đang ngồi ở quán giả vờ ăn chậm để quan sát (bát thứ hai, vì bát đầu trót ăn nhanh quá), thì chị Ngan cầm dao phay đi thẳng đến bàn:

Em bên tòa Thành Đạt đúng không? Một tuần nay cứ lượn lờ chụp ảnh chị. Muốn hỏi gì hỏi thẳng đi, chị đang cầm dao, mình nói chuyện văn minh cho nhanh.
Em thề với các bác, chưa vòng phỏng vấn nào trong đời - kể cả vòng system design - căng bằng năm giây đấy. Em hít một hơi, hỏi thẳng: chị là ai?

Và mọi giả thuyết của em sụp như domino:

Chị từng làm Google. Trụ sở bên Mỹ hẳn hoi, không phải chi nhánh. Sáu năm.
Em: ...

Não em: u là trời.

Sao mặt đơ ra thế? Chuyện này chị giấu ai đâu. Tại chúng mày không đứa nào hỏi thôi.
Các bác hiểu độ lớn của cú twist này không. Bác Thìn giấu nghề. Bà Nhung dựng chuyện. Còn chị Ngan - KHÔNG GIẤU GÌ CẢ. Bí mật động trời nhất phố Duy Tân nằm ở chế độ public suốt sáu năm, và không một ai biết, vì không ai nghĩ mình cần hỏi một người bán bún xem chị ấy từng làm gì. Nên đầu bài em bảo hôm nay không có cao thủ ẩn mình nào, là em nói thật đấy nhá: chị có thèm ẩn đâu.

Xong chị vừa chần bún vừa kể, giọng đều đều như người ta đọc điều khoản sử dụng. Học bổng, thực tập, vào Google. Lương? Chị nói một con số mà em phải đặt đũa xuống cho an toàn. Em hỏi thế sao chị về - trong đầu đã dựng sẵn kịch bản layoffs, khủng hoảng tuổi ba mươi, hành trình chữa lành các kiểu. Không có cái nào trúng.

Tết năm thứ năm, chị gọi video về, cả nhà đang ăn cỗ. Con em gái chị nó khốn nạn lắm: nó quay cận bát canh măng ngan vào thẳng ống kính, xong còn húp một cái rõ to. Chị ngồi bên kia, tuyết rơi - à không, Cali làm gì có tuyết, nhưng đại khái là rất buồn - tay cầm hộp salad mười tám đô, và chị khóc em ạ. Khóc vì một bát canh măng.
Rồi chị nói cái câu mà em nghĩ nên khắc luôn lên tường ngõ 60:

Với lại nói thật nhá: làm IT ngồi nhiều, dễ đụt người, dễ trĩ. Năm thứ tư, cái lưng chị không đạt OKR, còn cái mông thì nộp đơn xin nghỉ trước cả chị. Văn phòng toàn thiên tài, mà ba giờ chiều đứa nào cũng đứng làm việc - không phải năng động đâu em, ngồi đau đấy. Chị nhìn cái ghế công thái học hai nghìn đô, nhìn lại đời mình, và chị ngộ ra: tiền mua được ghế xịn, không mua được cái mông nguyên bản.
Còn tiền? Chị hất hàm về dãy nhà sau lưng em: "Dãy trọ này của bố mẹ chị. Hôm chị báo nghỉ Google về bán ngan, cả họ sốc, mỗi bố chị mừng. Ông bảo: về đi con, nhà thiếu gì tiền, nhà thiếu người ăn cơm."

Còn ước mơ? Bà nội chị ngày xưa gánh ngan bán rong nuôi cả nhà. Chị bé tí đã ngồi cạnh xem bà chặt, mê cái tiếng dao ấy từ trước khi biết chữ I với chữ T đứng cạnh nhau. Sang Mỹ là ước mơ của bố mẹ. Về ngõ 60 mới là ước mơ của chị. Về được hơn một năm thì bà mất. Chị bảo: may mà có cái Tết con em nó quay bát canh măng. Không thì bây giờ chị vẫn ngồi bên kia, tài khoản đầy, mà công thức nước dùng của bà thất truyền.

Hồ sơ NGAN-GATE của em, xin phép đóng án từng vụ:

NGAN-01, mạng sạch bóng: đúng là có bàn tay dọn dẹp, mà là tay chị. Ba năm trước có TikToker về quay review, chị bán không kịp thở suốt hai tuần, khách quen mất chỗ ngồi, từ đấy cứ thấy bài nào về quán là chị report gỡ. "Viral là tai nạn lao động, em ạ." Người ta xóa dấu vết để trốn nợ, chị xóa dấu vết để trốn khách.
NGAN-02, cuộc gọi tiếng Anh mười giờ đêm: không phải họp hành gì hết. Là buổi Zoom với hội bạn cũ bên Seattle - bọn nó lương nửa triệu đô, khoe nhà khoe xe chán rồi, giờ gọi về chỉ để xin công thức mắm gừng.
NGAN-03, quán là bình phong: bình phong thật, nhưng là che cái dãy trọ của bố mẹ chị. Rửa tiền đâu không thấy, chỉ thấy tiền nhà người ta sạch sẵn từ đầu.
NGAN-04, hội Thành Đạt: không có hội kín nào cả. Bác Thìn từng sửa giúp chị cái tủ đông, bà Nhung sáng nào cũng phần xôi, chị gửi bún sang trả lễ. "Phố này người ta nuôi nhau, chỉ có bọn văn phòng chúng mày là lướt qua nhau thôi."
Trước khi về, em cố vớt vát hỏi quán có tuyển không, biết đâu em chuyển ngành theo đam mê. Chị nhìn em từ đầu đến chân đúng một lượt:

Em ngồi máy mấy năm rồi? Bốn à? Đứng thử ba tiếng xem trụ nổi không đã, rồi hẵng nói chuyện ước mơ.
Vâng. Em, một AI Engineer, vừa trượt phỏng vấn bún ngan ngay từ vòng thể lực.

Chiều hôm đấy em lên tầng 5 họp về "tối ưu phễu tăng trưởng quý ba". Ngồi trong phòng kính nhìn xuống ngõ 60, quán đóng từ trưa, giờ này chắc chị đang ngủ. Em chợt nghĩ: cả phố Duy Tân chạy KPI quần quật để mong một ngày được tự do, riêng chị Ngan thì xong từ lâu rồi, bằng đúng một lá đơn xin nghỉ việc. Còn ai muốn biết tự do nó có vị gì, cứ ra ngõ 60 trước mười một giờ: bốn mươi bảy nghìn một bát, kèm măng tiết.

Bác Thìn dạy em đừng nhìn người qua cái ghế người ta ngồi. Bà Nhung dạy em đừng tin mọi câu chuyện mình được nghe. Chị Ngan dạy em bài cuối cùng, đắt nhất: đỉnh cao của sự nghiệp công nghệ không phải là lên CTO. Là biết lúc nào thì log off.

Address

Hanoi

Alerts

Be the first to know and let us send you an email when Code toàn bug posts news and promotions. Your email address will not be used for any other purpose, and you can unsubscribe at any time.

Contact The Business

Send a message to Code toàn bug:

Shortcuts

Share