Viện Thực Phẩm Chức Năng

Viện Thực Phẩm Chức Năng Viện thực phẩm chức năng là một tổ chức khoa học và công nghệ trực thuộc H

23/03/2023

Hội nghị thường niên của Trường môn Tim mạch Hoa Kỳ (ACC) là một trong những hội nghị khoa học lớn nhất chuyên ngành Tim mạch tại Hoa Kỳ cũng như trên toàn thế giới. ACC trong những năm qua luôn là diễn đàn của những chủ đề tim mạch học có tính thời sự và là nơi công bố kết quả của những thử nghiệm lâm sàng quan trọng, có ảnh hưởng bậc nhất của chuyên ngành.
Chương Trình Tâm Điểm số đặc biệt chuyên đề kỳ 7:
"Tóm tắt những điểm nổi bật từ hội nghị ACC 2023"
- Khách mời: PGS.TS Phạm Mạnh Hùng- Phó chủ tịch Hội Tim mạch học Việt Nam
- Báo cáo: PGS.TS Nguyễn Ngọc Quang- Tổng thư ký Hội Tim mạch học Việt Nam
- Điều phối: BS.CKII. Phạm Thu Thủy - Hội Tim mạch học Việt Nam
Số đặc biệt này sẽ được phát sóng vào hồi 20h00 ngày 23/03/2023 trên nhiều nền tảng trực tuyến khác nhau như Facebook, Youtube và Zoom.
Nếu Quý đồng nghiệp mong muốn được trao đổi hay bàn luận về nghiên cứu nào xin mời bình luận xuống bên dưới.
Xin trân trọng cảm ơn!

Danh sách các cửa hàng bán rau an toàn do Sở NN&PTNT Hà Nội cung cấphttp://moh.gov.vn/news/Pages/BoYTeVoiAnToanThucPham....
07/05/2016

Danh sách các cửa hàng bán rau an toàn do Sở NN&PTNT Hà Nội cung cấp
http://moh.gov.vn/news/Pages/BoYTeVoiAnToanThucPham.aspx?ItemID=5

Với người dân Hà Nội mua rau an toàn ở đâu là câu hỏi của nhiều người tiêu dùng. Xin giới thiệu danh sách các cửa hàng bán rau an toàn mới nhất do Chi cục bảo vệ thực vật (Sở NN&PTNT Hà Nội) cung cấp.

Chăm sóc hệ thần kinh người cao tuổiSKĐS - Lão hóa là quy luật tự nhiên của con người, chính nó tạo điều kiện cho bệnh t...
02/05/2016

Chăm sóc hệ thần kinh người cao tuổi

SKĐS - Lão hóa là quy luật tự nhiên của con người, chính nó tạo điều kiện cho bệnh tật phát sinh và phát triển, từng bước ảnh hưởng đến mọi hoạt động của từng cơ quan...
Lão hóa là quy luật tự nhiên của con người, chính nó tạo điều kiện cho bệnh tật phát sinh và phát triển, từng bước ảnh hưởng đến mọi hoạt động của từng cơ quan, bộ máy, hệ thống trong cơ thể, đặc biệt là hệ thần kinh. Phổ biến nhất là rối loạn trí nhớ với tỷ lệ hơn 50% ở người trên 50 tuổi và 75% ở người trên 70 tuổi.
So với khi 20 tuổi, ở tuổi 90, trọng lượng của não giảm 10 - 20% làm cho não bị teo dần, rõ nhất tại các vùng trán, đỉnh và thái dương. Khối lượng não bị giảm đi phản ánh số lượng tế bào thần kinh ngày càng ít đi, cũng như mỗi tế bào thần kinh cũng có thể bị teo đi. Đặc biệt, số lượng tế bào thần kinh có thể giảm tới 50% ở vỏ não.
Theo mức độ già đi của cơ thể, các quá trình teo và loạn dưỡng trong các tế bào thần kinh ngày càng gia tăng. Nhiễm virut, nhiễm độc, thiếu máu mạn tính, thiếu dinh dưỡng, suy giảm sự chống oxy hóa, di truyền, môi trường… cũng là những yếu tố ảnh hưởng tới quá trình chuyển hóa của cơ thể nói chung, hệ thần kinh nói riêng. Hơn nữa, trong sự thoái hóa của tế bào thần kinh có hiện tượng thoái biến các khớp thần kinh, nơi giữ vai trò quan trọng đối với các chất truyền dẫn thần kinh. Phần lớn tiền thân của các chất truyền dẫn thần kinh là các acid amin có nguồn gốc từ thức ăn cung cấp cho cơ thể. Quá trình tổng hợp các chất truyền dẫn thần kinh còn có thể bị ảnh hưởng do giảm tiêu thụ oxy và đường glucoza cũng như do giảm cung lượng máu não. Có sự mất cân bằng gia tăng trong việc tổng hợp các chất truyền dẫn thần kinh ở người cao tuổi, vì vậy, tùy theo khu trú ở não, có thể ảnh hưởng tới các chức năng thần kinh về mặt vận động, cảm xúc, trí nhớ…
Biểu hiện suy giảm chức năng thần kinh do lão hóa
Người ta nhận thấy ở NCT thường hay gặp một số biểu hiện như giảm chú ý, kém tập trung, thiếu hoạt bát nhanh nhẹn, khó nhớ, hay quên, giảm khả năng và hiệu suất lao động… Đó là những hậu quả của quá trình lão hóa não và có thể do suy giảm hoạt tính của các chất truyền dẫn thần kinh. Các biến đổi đó không nhất thiết liên quan đến một bệnh thần kinh và phải được coi là do sinh lý của lão hóa. Cần phải phân biệt các biểu hiện bệnh lý với các biến đổi sinh lý trước các trường hợp suy giảm nhận thức ở người cao tuổi.
Suy giảm các giác quan:
Khoảng 75% người trên 80 tuổi giảm khứu giác sinh lý không phải do tổn thương các nhánh thần kinh chi phối vùng niêm mạc mũi. Riêng trường hợp bệnh nhân mắc bệnh Alzheimer hoặc bệnh Parkinson có thể thoái hóa tiến triển ở các tế bào hành khứu.
Thị giác thường bị giảm vì đục thủy tinh thể, thoái hóa điểm vàng hoặc bệnh glocom. 6% người dưới 65 tuổi bị thoái hóa điểm vàng và trên 80 tuổi, tỷ lệ đó là 46%. Mặt khác, thị lực có khi bị giảm vì động tác liếc dọc và liếc ngang bị hạn chế.
Vị giác nói chung và khả năng phân biệt các vị cũng thường giảm đi khi tuổi đời tăng cao. Tuy nhiên, có khi rối loạn vị giác là biến chứng của suy thận hoặc do thiếu vitamin (acid folic, vitamin B12) hoặc có thể do tác dụng thứ phát của một vài loại thuốc (ví dụ nifedipin…).
Thính lực giảm sút, đặc biệt sau 65 tuổi, cứ 4 người có 1 người nghe kém. Ngoài ra, cũng cần chú ý đến tình trạng bệnh tật hoặc do sử dụng thuốc (streptomycin, gentamycin…).
Hệ thực vật: 5 - 34% trường hợp có thể bị rối loạn tiểu tiện (tiểu khó, tiểu rắt, tiểu không hết bãi, tiểu tiện không tự chủ…). Rối loạn này có thể xảy ra nhất thời và tùy theo nguyên nhân, khoảng 30 - 40% có thể khỏi trong vòng từ vài tháng đến 1 năm. Cần loại trừ các trường hợp bệnh lý như phì đại tuyến tiền liệt, viêm đường tiết niệu, bệnh vùng xương chậu. Khoảng 25% người cao tuổi bị rối loạn đại tiện có khi kết hợp với rối loạn tiểu tiện. Phần lớn ở NCT không thấy do nguyên nhân thần kinh, tuy nhiên, khi có rối loạn đại tiểu tiện, cần kiểm tra hố chậu, trực tràng và khám thần kinh có hệ thống.
Chu trình thức - ngủ: Nhiều NCT thường phàn nàn ít ngủ, thường hay tỉnh dậy khá sớm và giấc ngủ ban đêm hay bị gián đoạn với nhiều lần tỉnh giấc ngắn có hoặc không kèm theo cảm giác muốn đi tiểu. Có rất nhiều nguyên nhân gây mất ngủ như: yếu tố môi trường, yếu tố tâm lý, bệnh tâm thần, nguyên nhân cơ thể (bệnh nội khoa), bệnh gây đau đớn, bệnh nguy kịch, nguyên nhân dược lý, rối loạn chất lượng giấc ngủ.
Chức năng trí tuệ: Các chức năng trí tuệ có thể bị nhiễu loạn, nhất là trí nhớ với nhiều biểu hiện khác nhau. Một số trường hợp rối loạn trí nhớ được người thân phát hiện nhưng rồi dễ bị bỏ qua với quan niệm không đúng gán cho tuổi già bình thường, không phải bệnh. Đáng chú ý là trí nhớ nói riêng, trí tuệ nói chung có liên quan mật thiết đến trình độ học vấn và điều kiện hoạt động gắn với tư duy của từng cá nhân.
Ðể chậm suy giảm, làm thế nào?
Khoảng 3/4 số người cao tuổi có ít nhất một bệnh mạn tính và ở người 80 tuổi có thể mắc bệnh đồng diễn. Do đó, chăm sóc hệ thần kinh cho NCT không thể chỉ chú trọng riêng tới não mà còn phải quan tâm tới toàn bộ cơ thể. Mặt khác, không thể áp dụng một công thức nhất định nào cho mọi đối tượng NCT. Dưới đây là một số nguyên tắc chung:
Cần giải quyết các yếu tố nguy cơ đối với bệnh lý mạch máu não và điều trị các bệnh nội khoa đã được chẩn đoán. Chú ý tới chế độ dinh dưỡng, sinh hoạt, lao động, học tập, giải trí một cách đúng mức; kết hợp tập luyện với nghỉ ngơi, thư giãn; ngủ đều đặn 8 giờ mỗi đêm. Sử dụng thuốc men an toàn hợp lý. Kết hợp y học cổ truyền với y học hiện đại. Bảo đảm một môi trường gia đình ấm cúng, hòa hợp, yên vui để tạo điều kiện tâm lý thuận lợi nhất cho NCT.
PGS.TS. Lê Đức Hinh (Chủ tịch Hội Thần kinh học)

(Người cao tuổi nên có phương pháp tập luyện đều đặn và nghỉ ngơi thư giãn hợp lý. Ảnh: Trần Minh)

Tác dụng tuyệt vời của nghệ, tinh bột nghệ đối với ganNghệ có tên curcuma longa Linn thuộc họ gừng, thân rễ nghệ vàng ch...
25/05/2015

Tác dụng tuyệt vời của nghệ, tinh bột nghệ đối với gan

Nghệ có tên curcuma longa Linn thuộc họ gừng, thân rễ nghệ vàng chứa tinh dầu, ngoài ra còn có chất curcumin... Nghệ có tác dụng nhuận gan, lợi mật, sát khuẩn, sát trùng. Với y học hiện đại nghệ vàng có tác dụng ức chế virus, chống oxy hóa.

Một trong những cách giúp gan loại bỏ độc tố chính là việc tạo ra mật. Do đó, khi lượng mật được sản sinh ra nhiều càng có lợi cho quá trình giải độc gan. Theo nghiên cứu của các chuyên gia, nghệ sẽ giúp tăng lượng mật và làm thanh lọc gan, giúp trẻ hóa các tế bào gan và tiếp thêm năng lượng để chúng loại bỏ các độc tố.

Không chỉ tốt cho gan mà nghệ còn giúp chúng ta đối phó với các vấn đề về tiêu hóa. Nghệ có thể hỗ trợ cơ thể trong việc sản xuất mật đó là chìa khóa để loại bỏ độc tố giúp tiêu hóa dễ dàng hơn và trẻ hóa tế bào gan.

Nghiên cứu ban đầu cho thấy, nghệ có thể hữu ích trong xử lý khí và đầy hơi khó tiêu. Trong y học dân gian nghệ còn được biết đến có khả năng chữa trị các bệnh về đường ruột như đau dạ dày, tá tràng, đại tràng…

Nghệ vàng là cây thuốc quý được đánh giá cao trong số vô vàn các cây thuốc cổ truyền. Hoạt chất chính tạo nên màu vàng và tác dụng của nghệ là curcumin. Nhiều nghiên cứu trên thực nghiệm và lâm sàng đã chứng minh curcumin có nhiều hoạt tính sinh học quý như chống viêm, chống ung thư, bảo vệ gan, thận...

Củ nghệ không chỉ có tác dụng phục hồi sức khỏe cho phụ nữ sau sinh, bệnh nhân viêm loét dạ dày, tá tràng mà nó còn có hiệu quả mạnh mẽ lên hầu hết các bệnh mạn tính như: ung thư, các bệnh tim mạch, gan mật, Alzheimer, mỡ máu…

Trong đông y, nghệ vàng dùng để chữa dạ dày, chữa vết thương lở loét, hoặc là trường hợp phụ nữ sau khi sinh khí huyết kém, da dẻ không được tươi sáng, hồng hào. Nhiều người đã dùng bột nghệ bôi khắp cơ thể, giúp cho da đàn hồi tốt và khí huyết lưu thông.

- Hòa nghệ vàng với sữa, sữa chua để bôi lên mặt giúp cho da hồng hào hơn.

- Bột nghệ hòa với mật ong để chữa bệnh loét dạ dày, tá tràng.

- Bột nghệ rất tốt cho da, đối với các vết thương, bột nghệ giúp da mau liền, mau lên da non và không để lại sẹo.

Thảo dược điều trị chứng rối loạn cương dương( E.D)Các nghiên cứu gần đây càng góp phần khẳng định quan niệm của y học d...
20/05/2015

Thảo dược điều trị chứng rối loạn cương dương( E.D)

Các nghiên cứu gần đây càng góp phần khẳng định quan niệm của y học dân gian là đúng đắn khi cho rằng bạch tật lê có tác dụng mạnh mẽ lên khả năng tình dục của nam giới.
3 bài thuốc bổ thận tráng dương từ đậu đen đàn ông ai cũng nên dùng
Loại Vi**ra đàn ông Việt ưa dùng để dẻo dai cả đêm không biết mệt
5 thực phẩm bổ thận tráng dương hôm nào bạn cũng ăn mà không biết
Loại quả được quý ông săn lùng làm "bùa tráng dương" nhiều nhất
Bạch tật lê là loại quả khô có tên dược học là Fructus Tribuli. Quả bạch tật lê là quả của cây thực vật Tribulus terrestris L (còn gọi là thích tật lê), thuộc họ tật lê Zygophyllaceae.
Tật lê từ xa xưa đã được sử dụng như một vị thuốc dân gian của các nước châu Á như Trung Quốc, Ấn Độ, Việt Nam... Tại Trung Quốc, người ta dùng tật lê để trị bệnh thận, sưng gan, đầy hơi, ghẻ lở...
Người Ấn Độ lại dùng tật lê làm vị thuốc bổ thận, tráng dương, cải thiện tình trạng tinh dịch ít, đau lưng của nam giới...
Ở Việt Nam, cây tật lê mọc hoang rất nhiều ở các vùng đất ven biển từ Quảng Bình trở vào, có rất nhiều ở Bình Thuận.
Người dân chủ yếu dùng để trị bệnh về mắt như đau mắt đỏ, chảy nước mắt... chữa kinh nguyệt không đều, tắc sữa, đau đầu... mà ít ai biết rằng loại cây này có tác dụng tăng cường chức năng tình dục cực tốt, chẳng kém gì Vi**ra.
1. Mô tả đặc điểm:
Tật lê là loại cây thân thảo bò lan trên mặt đất. Chiều dài cây khoảng từ 30 - 60cm, thân cây có lông ngắn.
Lá tật lê mọc đối nhau. Bề mặt lá phủ lông trắng mịn bên dưới, có màu nâu nhạt, mùi thơm nhẹ.
Hoa tật lê màu vàng, mọc ra từ kẽ lá, gồm có 5 đài và 5 cánh, 10 nhị bầu, 5 ô. Hoa thường nở vào cuối xuân đầu hạ.
Quả tật lê nhỏ gồm 5 vỏ cứng trên có g*i nhọn hình 3 cạnh, dưới lớp vỏ dày là hạt có phôi không nội nhũ.
Hạt bạch tật lê.
Hạt bạch tật lê.
2. Dược tính:
Theo Đông y, bạch tật lê có vị đắng, tính ôn, đi vào hai kinh can và phế. Có công năng bình can, giải uất, tán phong, thắng thấp, hành huyết, tả phế.
Dùng chữa các chứng như:
Chứng can dương vượng biểu hiện hoa mắt, chóng mặt, cảm giác căng đau ở đầu.
Chứng can khí uất biểu hiện như vú cương, cảm giác bứt rứt trong ngực, vùng thượng vị, tắc sữa.
Chứng phong nhiệt trong kinh can biểu hiện mắt đỏ, nước mắt chảy.
Chứng phong nhiệt trong huyết biểu hiện mẩn ngứa.
Ngoài ra bạch tật lê còn dùng làm thuốc bổ thận, trị đau lưng, tinh dịch không bền, rối loạn cương, gầy yếu, chảy máu cam, lỵ, súc miệng trị lở loét mồm miệng.
Liều dùng trung bình mỗi ngày cho dạng bột hay thuốc sắc từ 10 – 16g.
Theo y học hiện đại, bạch tật lê gồm có ancaloit 0,001%, chất béo 3,5%, ít tinh dầu, chất nhựa, rất nhiều natri, chất phylloerythrin, tannin, flavonozit, nhiều saponin mà trong đó có diosgenin, gitogenin và clorogenin.
Nhờ những hoạt chất này nên loại quả này giúp làm giảm huyết áp, lợi tiểu, chống sự kết tụ tạo thành sỏi thận. Chất Saponin từ bạch tật lê có tác dụng làm giãn động mạch vành, hạ đường huyết, ức chế tế bào ung thư vú.
Cây tật lê.
Cây tật lê.
3. Tác dụng cường dương:
Từ thời cổ đại cách đây khoảng 4000 - 5000 năm, người Ấn Độ đã phát hiện ra tác dụng cường dương của bạch tật lê.
Y học cổ truyền Trung Quốc cũng ghi lại những chứng cứ chứng tỏ tật lê được sử dụng như 1 loại chất kích thích sinh dục, làm tăng kích thước dương vật, tăng cường sinh lực...
Các nghiên cứu gần đây càng góp phần khẳng định quan niệm của y học dân gian là đúng đắn khi cho rằng loại thảo dược này có tác dụng mạnh mẽ lên khả năng tình dục của nam giới.
Công trình nghiên cứu đầu tiên là của các nhà khoa học Bulgari cho thấy, toàn cây tật lê có chứa saponin steroid. Chất này khi thuỷ phân sẽ cho diosgenin, hecogenin, tigogenin và pseudodiosgenin…
Các saponin này có tác dụng làm tăng sinh tổng hợp testosteron trong cơ thể nam giới và do hàm lượng testosteron trong máu được nâng cao lên 30 – 40%, cơ thể trở nên sẽ tươi trẻ, cường tráng, tăng sinh lực.
Những nghiên cứu khác tại các viện nghiên cứu và các trường đại học trên toàn thế giới đều cho thấy loại thảo dược này có tác dụng không hề thua kém viên thuốc Vi**ra trong việc điều trị chứng rối loại cương dương, tăng cường khả năng tình dục ở nam giới.
VnExpress ngày 20/3/2009 dẫn lại nguồn tin từ AFP cho biết các nhà khoa học Đức đang nghiên cứu phát minh ra một chế phẩm từ một số loại thảo mộc, trong đó có tribulus terrestris, giúp tăng khả năng tình dục, tăng khả năng cương cứng còn hơn cả Vi**ra.
"Trong thử nghiệm, 50 nam giới đã có s*x tuyệt vời hơn nhiều sau đó, thấy hứng thú hơn trên giường và nói chung cảm giác về bản thân tốt hơn hẳn", tờ Sueddeutsche Zeitung dẫn lời Olaf Schroeder, tại Bệnh viện Charite ở Berlin,
"Dục năng của họ thậm chí còn cao hơn nhóm đối chứng sử dụng Vi**ra", ông cho biết.
Đặc biệt, chất protodioscin trong quả bạch tật lê có tác dụng kích thích tình dục.
Những tác động đến hoạt động tình dục của quả bạch tật lê cụ thể là làm tăng áp lực của thể hang trong dương vật giúp dương vật cương cứng hơn, tần suất giao hợp và xuất tinh đều tăng lên so với bình thường.
Ngoài ra, tật lê làm tăng oxit nitric - một chất hóa học giúp làm giãn nở các mạch máu trong cơ thể, do đó có thể làm cương cứng cơ quan sinh dục nam. Với những người bị chứng bất lực, sử dụng cây tật lê trong thời gian dài sẽ cho hiệu quả rất tốt.
Ở Việt Nam, ngay từ năm 1989 đã có công trình nghiên cứu về cây tật lê mọc hoang của TS. Phan Quốc Kinh, hiện là Viện trưởng Viện thực phẩm chức năng.
Kết quả cho thấy, cây tật lê mọc hoang ở nước ta cũng có tỉ lệ cao saponin steroid mà genin chính là diosgenin giống như tật lê ở Ai Cập, Thổ Nhĩ Kỳ, tức là chúng cũng có tác dụng tăng cường sinh lực và nâng cao khả năng sinh dục.
“Cây tật lê có tác dụng rất lớn đối với sức khỏe tình dục nam giới. Nếu dùng đều đặn thì chỉ từ 1- 2 tuần là thấy được sự cải thiện đáng kể. Đồng bào Chăm đã sử dụng loài cây này từ lâu để tăng cường sinh lực, bổ thận, tráng dương, điều trị rối loạn cương dương… Chúng tôi đã phối hợp với hai trường Đại học hàng đầu Anh và Hà Lan để nghiên cứu về tật lê và thấy rằng loài thảo dược này quả thật có tác dụng không kém gì Vi**ra"- Tiến sỹ Phan Quốc Kinh, viện trưởng Viện Thực Phẩm Chức Năng

'KHÔNG CÓ BỆNH TĂNG ĐỘNG GIẢM CHÚ Ý'"Chứng tăng động giảm chú ý không tồn tại và việc uống thuốc chỉ gây thêm nhiều tác ...
16/04/2015

'KHÔNG CÓ BỆNH TĂNG ĐỘNG GIẢM CHÚ Ý'

"Chứng tăng động giảm chú ý không tồn tại và việc uống thuốc chỉ gây thêm nhiều tác hại cho trẻ", tuyên bố của bác sĩ Richard Saul, nhà thần kinh học hành vi đang là cú sốc với y học.

Trong công trình nghiên cứu viết thành sách mang tên "Bệnh tăng động giảm chú ý không tồn tại" vừa xuất bản tại Chicago, bác sĩ Richard Saul đưa ra quan điểm ngược lại hoàn toàn so với những gì y học định nghĩa lâu nay.

Ảnh minh họa: The Health.
Mất tập trung, bồn chồn và loay hoay trên ghế, cậu bé 13 tuổi trong phòng tư vấn của tôi đã thể hiện tất cả dấu hiệu điển hình của sự rối loạn chú ý.

Mẹ cậu hy vọng tôi có thể làm điều gì đó cho con trai mình vì cậu bé ngày càng trở nên chậm chạp và mất tập trung ở trường. Dường như cậu bé không lo lắng về kết quả học tập ngày càng giảm sút mà còn nói rằng cảm thấy “quá mệt mỏi” với hoạt động thể thao, điều mà trước đây bé rất yêu thích.

Cậu bé được chẩn đoán bị chứng tăng động giảm chú ý (ADHD) và được cấp thuốc uống trong vòng một năm. Tuy nhiên, cho đến nay nỗi thất vọng của giáo viên và người mẹ về thái độ của cậu vẫn không có sự cải thiện.

Tôi không ngạc nhiên khi nghe chuyện đó. Bởi vì sau 50 năm kinh nghiệm và chứng kiến hàng nghìn bệnh nhân có những triệu chứng của ADHD, tôi kết luận rằng không hề tồn tại những căn bệnh như ADHD.

Tình trạng tăng động giảm chú ý dường như đã lan rộng như một vụ cháy rừng trên phạm vi toàn cầu trong những năm gần đây. Các bệnh nhân đã được chẩn đoán và cấp thuốc. Hơn 4% người trưởng thành và 11% trẻ em tại Mỹ được chẩn đoán bị ADHD, tăng hơn 40% trong thập kỷ vừa qua. Hiện tại, chứng rối loạn này được cho là phổ biến nhất tại Anh và ảnh hưởng đến 2–5% trẻ em trong độ tuổi đi học.

Quy định đối với các chất kích thích được sử dụng để điều trị tăng động giảm chú ý (bao gồm Ritalin) đã được tăng gấp đôi đối với trẻ em và gấp 4 lần đối với người lớn tại Anh từ năm 2003 đến 2008. Được gọi là chất kích thích bởi vì chúng được chế tạo để kích thích các bộ phận không hoạt động thường xuyên của não, gây ra một loạt tác dụng phụ nguy hiểm, thậm chí có thể làm các triệu chứng tăng động trở nên tồi tệ hơn.

Điều trị ADHD như một căn bệnh sẽ vô cùng khủng khiếp, nguy hiểm và có thể gây hại cho bệnh nhân. Thực tế là có sự tồn tại của các triệu chứng như không có khả năng chú ý đến các chi tiết, bồn chồn, dễ bị gián đoạn, khó khăn khi ngồi và hành vi bốc đồng. Nhưng nếu kết luận đó là chứng ADHD, sau đó điều trị bằng chất kích thích giống như trị các triệu chứng của một cơn đau tim hay đau ngực nghiêm trọng bằng thuốc giảm đau, thay vì khắc phục nguyên nhân sâu xa thì rất nguy hiểm.

Trở lại những năm 70, tôi tin vào những khái niệm về chứng tăng động giảm chú ý vì dường như nó giải thích các vấn đề ảnh hưởng đến sự chú ý của rất nhiều trẻ em. Nhưng trong những năm gần đây tôi nhận ra rằng các triệu chứng đó có thể do hàng loạt nguyên nhân nhưng đã bị bỏ qua vì người ta quy hết cho ADHD.

Những lập luận trong cuốn sách mới của tôi về đề tài này đã tạo ra một cuộc tranh cãi dữ dội tại Mỹ (nơi tôi công tác với vai trò nhà thần kinh học hành vi). Họ cho rằng chúng tôi đã bị mắc kẹt trong vòng xoáy chẩn đoán sai về ADHD và hàng loạt đơn thuốc với các chất kích thích như Ritalin. Tuy nhiên, chỉ khi điều tra đúng cách, xác định và điều trị từ các nguyên nhân một cách chính xác, chúng tôi mới có thể giúp đỡ các bệnh nhân.

Trường hợp của cậu bé 13 tuổi trên, tôi đã yêu cầu làm một loạt xét nghiệm máu. Kết quả cho thấy cậu bị thiếu chất sắt. Sau giờ học, trong khi mẹ ra ngoài làm việc, cậu ăn rất nhiều thức ăn chứa hàm lượng đường cao nhưng lại ít sắt.

Thiếu sắt (thiếu máu) gây mệt mỏi thể chất, giảm chú ý, làm mất tập trung và những vấn đề về trí nhớ. Do đó, ngay khi được yêu cầu bổ sung lượng sắt với thuốc sắt, cá, trái cây, rau củ và ngũ cốc vào khẩu phần ăn hàng ngày thì thành tích và thái độ học tập của cậu cũng được cải thiện đáng kể.

Trong cuốn sách của mình, tôi xác định hơn 20 nguyên nhân của các triệu chứng được gọi là ADHD khác hẳn với các quan niệm phổ biến hiện nay.

Đôi khi không có điều gì sai, vấn đề là do sự nhận thức quá nhạy cảm về tăng động giảm chú ý: Cha mẹ, thầy cô, thậm chí chính các bệnh nhân cho rằng họ bị chứng bệnh này và mong muốn được điều trị. Trong khi các bác sĩ bận rộn lại sẵn sàng đưa ra kết luận nhanh chóng, chẩn đoán tất cả đều là ADHD.

Tôi đã đuổi vô số sinh viên đến, khẳng định với tôi rằng ADHD có tồn tại và yêu cầu cho bệnh nhân dùng chất kích thích để giúp họ tập trung, hy vọng thuốc sẽ làm tăng thành tích của họ. Trong khi đó nhiều bác sĩ khác sẵn sàng kê toa mà không chần chừ do dự.

Định nghĩa về chứng bệnh ADHD ngày càng trở nên phổ biến trong những năm gần đây. Đơn giản là vì danh sách phổ biến về tên gọi của các triệu chứng đã không thể đáp ứng được thực tế chẩn đoán như sự mất chú ý đến các chi tiết, không muốn lắng nghe, mất dần những thói quen, trở nên “quá vô tổ chức”, hay quên, bồn chồn ở tay và chân, đứng lên khi đang được ngồi, nói năng vô chừng mực, đôi khi bật ra câu trả lời bị gián đoạn, hoặc chen vào câu chuyện người khác. Họ không biết gọi đó là gì nên nói đại là bệnh nhân bị chứng tăng động giảm chú ý.

Các định nghĩa trên rất chủ quan, bởi bạn có biết một người nói bao nhiêu là “vô chừng mực”? Thế nào là “quá vô tổ chức”? Sao không nhận ra rằng ngày càng có nhiều trẻ em và người lớn được chẩn đoán bị như thế?

Các bệnh nhân tăng động giảm chú ý thực ra là ở nhiều tình trạng khác nhau, chẳng hạn bị trầm cảm, rối loạn lưỡng cực hay tâm thần phân liệt. Những vấn đề này được cho là “cùng tồn tại song song” với chứng tăng động giảm chú ý. Nhưng theo quan điểm của tôi, chúng là nguyên nhân thực sự của triệu chứng ADHD. Khi điều trị chúng, bạn sẽ điều trị được ADHD.

Nếu không điều trị tận gốc từ nguyên nhân mà thay vào đó lại cho dùng chất kích thích chỉ khiến tình trạng của bệnh nhân trở nên tồi tệ hơn. Tác dụng phụ của các chất kích thích là rất tai hại, bao gồm: chán ăn (nguy hiểm cho trẻ em bởi chúng cần chế độ ăn uống khoa học), rối loạn giấc ngủ (sự mệt mỏi có thể làm trầm trọng các vấn đề về sự chú ý), lo lắng, khó chịu, tâm trạng căng thẳng, dậy thì trễ và các vấn đề về tình dục ở người lớn (như rối loạn chức năng cương dương).

Sử dụng lâu dài các chất kích thích còn khiến bệnh nhân "lờn" thuốc, nghĩa là càng về sau họ cần liều lượng cao hơn. Các loại thuốc có thể làm hỏng bộ nhớ và sự tập trung, thậm chí giảm tuổi thọ và khiến bệnh nhân tự tử.

Trên thực tế, các chất kích thích đang bị lạm dụng nhiều hơn và thường xuyên hơn, tạo ra “quả bom nổ chậm” cho sức khỏe, trong khi bác sĩ lại bỏ qua những nguyên nhân thực sự của bệnh tình.

Một bé gái 7 tuổi được đưa đến chỗ tôi vì cô bé gây rối, nói lớn và bồn chồn trong lớp học. Cô bé đã được chẩn đoán về ADHD và kê đơn thuốc có chất kích thích Adderall (tương tự như Ritalin). Tác dụng phụ của thuốc này lại gây ra chứng mất ngủ khiến tình trạng của bệnh nhi càng tệ hại hơn.

Tôi đã kiểm tra thị lực và phát hiện cô bé cần được đeo kính do bị cận thị. Thực ra hành vi phá phách của cô trong lớp bắt nguồn từ sự nhàm chán, vì trên thực tế bé không thể nhìn thấy những gì thầy cô dạy trên bảng.

Khi đã được đeo kính, hành vi của cô bé được cải thiện gần như hoàn toàn. Em đã không còn bị ADHD, hay nói đúng hơn ngay từ đầu cô bé không hề bị ADHD. Tương tự như thế, nhiều trẻ em hay phân tâm và nhìn chằm chằm ra cửa sổ, trên thực tế, chúng bị mỏi mắt và cần kính chứ không phải chất kích thích.

Lý do phổ biến khác của ADHD chỉ đơn giản là thiếu ngủ. Những người trưởng thành cần ngủ ít nhất 7 tiếng một đêm và trẻ em cần từ 10 đến 11 tiếng. Nếu không ngủ đủ, họ sẽ phải chịu đựng vô số vấn đề, trong đó nhiều người được xác định với những triệu chứng ADHD: sự chú ý và trí nhớ kém, hiếu động thái quá vào ban ngày.

Mặt khác, các thiết bị công nghệ thông minh thường khiến cho người ta bỏ lỡ giấc ngủ. Những thanh niên đến xin đơn thuốc ADHD thường thức rất khuya để chat hoặc chơi game trực tuyến. Ánh sáng phát ra từ máy tính và các thiết bị cũng có thể phá vỡ nhịp sinh học làm ảnh hưởng đến giấc ngủ.

Nghiên cứu cho thấy nhiều trẻ bị chẩn đoán tăng động giảm chú ý có rắc rối trong chuyện ngủ. Rối loạn giấc ngủ gây ra sự lơ đễnh và hoạt động thái quá (rối loạn giấc ngủ cũng được cho là “cùng tồn tại song song” với ADHD).

Tương tự áp dụng cho các vấn đề về thính giác. Khi chẩn đoán cho trẻ, các bác sĩ thường bỏ qua yếu tố về tiếng ồn gây rối loạn thính giác. Theo tôi đây là nhân tố hiểm họa hơn bao giờ hết trong thế giới hiện đại của chúng ta, khi phải đối mặt với quá nhiều tiếng ồn, từ điện thoại di động đến các phương tiện giao thông. Trẻ em bị mất thính lực hầu như bị gán là có vấn đề về hành vi, trong khi trên thực tế, chúng bị phân tâm vì không thể chịu đựng được tiếng ồn trong lớp.

Một cậu bé 9 tuổi được đem đến cho tôi, người mẹ hết sức lo lắng vì con đã gây rối, thiếu chú ý và xa lánh mọi người trong trường. Cậu đã được chẩn đoán bị ADHD và được tiêm chất kích thích, nhưng thuốc khiến làm cậu bé giảm cân và mất ngủ.

Tôi được người mẹ kể cho nghe về kết quả kiểm tra: cậu bé đã mất thính lực hơn 50% ở cả 2 tai. Sau khi được trang bị máy trợ thính, hành vi của em được cải thiện đáng kể và dần trở nên gần gũi hơn với mọi người.

Tôi cũng xin nói thêm là không phải tất cả nguyên nhân cơ bản gây ra vấn đề về hành vi đều có thể giải quyết dễ dàng. Những rối loạn khác được cho là “cùng tồn tại” với ADHD là rối loạn cảm giác (SPD), ảnh hưởng đến hơn 5% trẻ em độ tuổi mầm non.

Những người bị SPD sẽ gặp khó khăn khi tiếp nhận thông tin từ các giác quan khác nhau. Nó giống như một sự ách tắc giao thông thần kinh, ngăn chặn việc xử lý thông tin và gây ra sự vụng về, học tập, hành vi đấu tranh xã hội.

Một vài triệu chứng này có thể bị đánh giá sai giống như những dấu hiệu của ADHD và được điều trị bằng chất kích thích, sẽ làm trầm trọng hóa vấn đề. Nhưng nếu SPD được phát hiện, nó sẽ được điều trị hiệu quả bằng các liệu pháp khoa học (mặc dù chứng này không thể chữa khỏi hoàn toàn).

Ngoài ra, một nguyên nhân khác dẫn đến tình trạng rối loạn hành vi ở trẻ là do gặp khó khăn trong học tập, nhưng người lớn thường không quan tâm mà vội vàng chẩn đoán trẻ bị tăng động. 30% trẻ em được chẩn đoán bị ADHD có thể gặp nhiều khó khăn trong học tập, nhưng vì chỉ tập trung chữa ADHD mà thầy cô và cha mẹ trì hoãn hoặc không quan tâm giúp trẻ giải quyết những khó khăn đang gặp phải.

Từ đó dẫn đến bi kịch là trẻ em phải đấu tranh với giáo viên, cha mẹ và các bác sĩ - những người chỉ tập trung vào chữa trị vấn đề hành vi của trẻ hơn là xác định những khó khăn mà trẻ muốn được tháo gỡ.

Riêng với trẻ có năng khiếu hoặc khả năng sáng tạo cao có thể trở nên quẫn trí và gây rối tại trường nếu chúng không thể chịu đựng được thử thách. Nếu cha mẹ và thầy cô nhìn thấy các triệu chứng "không giống ai" để chữa thì sẽ làm gia tăng sự thất vọng nơi chúng. Từ đó khiến các triệu chứng ấy trở nên tồi tệ hơn.

Hội chứng rối loạn thần kinh và rối loạn xung lực ám ảnh (OCD) – cũng thường bị nhầm lẫn với tăng động giảm chú ý (ADHD). Các bệnh nhân mắc chứng này hay bị phân tâm hoặc hiếu động, đung đưa người hoặc loay hoay trên ghế. Tuy nhiên người ta lại gán cho các trường hợp này là mắc chứng tăng động giảm chú ý mà bỏ qua tình trạng bệnh thật sự của họ.

Một khi chỉ tập trung vào chữa trị chứng tăng động ADHD, có thể chúng ta dễ bỏ qua căn bệnh nguy hiểm tiềm tàng như tâm thần phân liệt. Đặc điểm của các bệnh nhân này là thường nghe thấy tiếng nói trong đầu hoặc có ảo giác. Tình trạng này hiếm gặp ở trẻ em nhưng có thể gặp những biểu hiện của nó như bốc đồng, hiếu động hoặc kích động hành vi, suy nghĩ và nói năng vô tổ chức, giao tiếp bằng mắt kém.

Tâm thần phân liệt cần được điều trị bởi bác sĩ tâm thần, thường là dùng thuốc chống rối loạn thần kinh. Và nếu không điều trị, bệnh có thể trở nên tồi tệ hơn.

Trầm cảm và chứng rối loạn lưỡng cực đôi khi cũng bị nhầm lẫn là ADHD. Một cậu bé 12 tuổi đã tâm sự với tôi rằng chỉ vì nén cơn giận dữ mà cậu bị phân tâm và trở nên vô tổ chức, đôi khi tính tình sôi nổi, nhưng có khi lại xa lánh mọi người.

Cậu bé được chẩn đoán bị ADHD nhưng dựa vào tâm trạng của cậu và tiền sử gia đình cho thấy cậu bé bị rối loạn lưỡng cực. Tôi đã điều trị thành công bằng thuốc và giờ đây chất lượng cuộc sống của cậu đã được cải thiện rõ rệt.

Một số thanh thiếu niên hay cáu kỉnh, mất tập trung, mệt mỏi hoặc gặp khó khăn trong ghi nhớ và học tập đã được chẩn đoán là tăng động. Sau đó bác sĩ cho tiêm chất kích thích. Trong khi nguyên nhân thực sự gây ra vấn đề của họ là do sử dụng cần sa hoặc rượu quá nhiều.

Vậy chúng ta có thể làm gì để điều chỉnh căn bệnh bị chẩn đoán sai này, đồng thời ngăn chặn xu hướng dùng thuốc kích thích vô tội vạ?

Đầu tiên, chúng ta phải học cách không phản ứng thái quá. Trong nhiều trường hợp, uống thuốc thực sự không cần thiết. Chúng ta cần hiểu rằng hành vi của trẻ em có nhiều mức độ khác nhau: một đứa trẻ 6 tuổi không học được cách ngồi yên trong lớp không có nghĩa là chúng bị ADHD. Cho trẻ dùng chất kích thích là hoàn toàn sai trái và có hại.

Nhiều người cho rằng họ bị ADHD hoặc một vài tình trạng khác là do căng thẳng vì bị lạc lõng bởi thế giới với nhịp độ sống nhanh hơn. Nếu thế, hãy điều chỉnh lối sống của bạn bằng việc cải thiện chế độ ăn uống, tập thể dục và ngủ nhiều hơn. Điều đó có thể làm giảm nhiều triệu chứng như khó chịu, bị phân tâm hoặc hành vi bốc đồng.

Thứ hai, chúng ta cần phải suy nghĩ lại về nguyên nhân thực sự của các triệu chứng này. Chúng ta phải loại bỏ các chẩn đoán cũ về ADHD trong thập kỷ vừa qua. Đó là những quan điểm sai mà nhiều bác sĩ, công ty dược phẩm và thậm chí các bệnh nhân vẫn bám vào.

Trên thực tế nhiều ca bị chẩn đoán nhầm lẫn giữa chứng tăng động giảm chú ý với chứng đau tim, các bệnh về tim, từ đó gây hậu quả nghiệm trọng, thậm chí tử vong. Chúng ta cần ngăn chặn tình trạng này. Chỉ như thế mọi người mới được điều trị một cách hiệu quả với những tình trạng thực tế mà họ đang chịu đựng, hơn là phải thất vọng và bị bỏ rơi bởi "thần thoại về sự nguy hiểm của ADHD".

Quan niệm phổ biến về chứng tăng động giảm chú ý:

Các nhà khoa học trước giờ luôn cho rằng tăng động giảm chú ý là một bệnh thiểu năng của trẻ ở dạng tiềm ẩn. Nếu không điều trị sớm sẽ ảnh hưởng đến nhân cách và tâm lý. Di chứng của bệnh để lại sẽ là một nhân cách chống đối xã hội như trộm cắp, đánh nhau, đua xe, phạm pháp...

Dấu hiệu tăng động giảm chú ý:

Trẻ mắc chứng này thường khó tập trung chú ý trong một khoảng thời gian nào đó. Chúng dễ bị chia trí bởi những tác động bên ngoài. Đa phần đều có mức độ hoạt động cao hơn so với các em cùng độ tuổi nhưng lại có trí nhớ rất kém. Các bé này thường hoạt động không ngơi nghỉ, lúc nào cũng cựa quậy và rất khó ngồi yên được một lúc lâu. Tính bốc đồng thường đưa chúng đến những hành động sai lầm: nói dối, ăn cắp, đánh nhau...

Trẻ bị chứng này dễ có khuynh hướng hay gây gổ, sinh sự, nên thường xuyên bị hăm dọa ngay chính trong môi trường của chúng. Để phản ứng lại chúng có thể có hai thái độ: hoặc là tự rút lui chịu thua, hai tà tìm cách gây hấn.

Một nét khá nổi bật trong phần lớn những trẻ bị hội chứng tăng động là diễn đạt từ ngữ chậm. Các em này phát triển khả năng nói bình thường như những trẻ khác vào những năm đầu. Nhưng về sau, sự phát triển đó chậm lại, đặc biệt là trong cấu trúc câu và diễn đạt bằng lời nói.

Theo The Health

Address

Hanoi
84

Telephone

0963 678 886

Alerts

Be the first to know and let us send you an email when Viện Thực Phẩm Chức Năng posts news and promotions. Your email address will not be used for any other purpose, and you can unsubscribe at any time.

Contact The Business

Send a message to Viện Thực Phẩm Chức Năng:

Share