Lê văn Tiến

Lê văn Tiến Không ngừng lớn lên trong suy nghĩ và hành động. Kinh doanh là phong cách sống sống có mục tiêu,làm có trách nhiệm và phát triển không ngừng

Kinh doanh trở thành một phần trong lối sống, rèn cho con người bản lĩnh, tư duy và khát vọng phát triển mỗi ngày.

Maketing trên 1trang giấy là có thật AE ơi!
07/03/2026

Maketing trên 1trang giấy là có thật AE ơi!

https://youtu.be/w9Ucvm5jfsg?si=XZ4MH-8Q1I752Pxs
20/02/2026

https://youtu.be/w9Ucvm5jfsg?si=XZ4MH-8Q1I752Pxs

Khám phá chiến lược kinh doanh cùng Phạm Thành Long: Đừng bứt phá nhất thời, hãy tiến lên mỗi ngày! Học cách ứng dụng AI, tối ưu marketing, bán hàng và xóa b...

18/02/2026

Giao thừa muộn

Chúc toàn thể ACE Mã đáo thành công.
18/02/2026

Chúc toàn thể ACE Mã đáo thành công.

Chúc Mừng Năm Mới
17/02/2026

Chúc Mừng Năm Mới

09/02/2026

Tôi ngồi yên.
Không nói gì.
Chỉ thở.
Và trong khoảnh khắc đó, một câu hỏi hiện lên rất rõ:
Nếu chỉ còn một mình trên thế gian này, thì tiền để làm gì? Địa vị để làm gì? Danh tiếng để ai công nhận?
Nếu trên trái đất chỉ còn tôi,
một căn nhà 300m² hay một túp lều tranh…
không khác nhau nhiều lắm.
Một tài khoản ngân hàng hàng triệu đô
hay hai bàn tay trắng…
cũng không tạo ra thêm một bữa ăn,
một cái ôm,
hay một nụ cười.
Khi không còn ai để so sánh,
mọi thứ gọi là “hơn – thua” sụp đổ.
Địa vị,
vốn dĩ chỉ tồn tại khi có người khác nhìn vào.
Giàu có,
vốn dĩ chỉ có ý nghĩa khi có người khác cùng sống.
Trong sự cô độc tuyệt đối,
con người quay về đúng bản chất của mình:
hơi thở, sự sống, và sự tỉnh thức.
Ở đó,
không cần chứng minh.
Không cần khoe khoang.
Không cần vai diễn.
Chỉ còn lại câu hỏi rất nguyên sơ:
“Ta đang sống có bình an không?”

Nhưng…
chúng ta không sống một mình.
Đây là điều quan trọng.
Chúng ta sinh ra trong một thế giới có cha mẹ.
Lớn lên trong một cộng đồng.
Trưởng thành giữa những mối quan hệ.
Và ra đi,
cũng trong ký ức của người khác.
Con người là một sinh vật xã hội.
Não bộ của chúng ta được thiết kế để kết nối.
Trái tim của chúng ta được sinh ra để chạm vào trái tim khác.
Vì thế,
ý nghĩa không biến mất chỉ vì ta hiểu rằng tiền bạc và địa vị là phù du.
Ngược lại,
ý nghĩa bắt đầu từ đó.
Khi ta nhận ra:

“Nếu chỉ sống cho mình, thì chẳng có gì quan trọng cả.”
Thì câu hỏi tiếp theo xuất hiện:

“Vậy khi sống cùng nhau, điều gì thật sự quan trọng?”

Ý nghĩa không nằm ở việc có bao nhiêu.
Ý nghĩa nằm ở việc ta làm cho ai tốt hơn.
Không phải vì xã hội ép buộc.
Mà vì nếu không làm điều đó,
trái tim con người sẽ khô cạn.
Bạn có thể có rất nhiều tiền,
nhưng nếu sự hiện diện của bạn không làm ai nhẹ nhõm hơn,
không làm ai an tâm hơn,
không làm ai mạnh mẽ hơn,
thì bên trong bạn sẽ sớm xuất hiện một khoảng trống.
Một khoảng trống rất khó gọi tên.
Người ta thường gọi nhầm nó là “chán”,
“stress”,
“khủng hoảng tuổi trung niên”,
hay “mất động lực”.
Nhưng sâu hơn,
đó là khủng hoảng ý nghĩa.

Ý nghĩa không phải là thứ bạn sở hữu.
Ý nghĩa là thứ xảy ra giữa bạn và người khác.
Khi bạn nói một câu mà ai đó thấy được thấu hiểu.
Khi bạn làm một việc khiến cuộc đời người khác rẽ sang hướng tốt hơn.
Khi bạn đứng vững để người khác có chỗ tựa.
Khi bạn sống tử tế ngay cả khi không ai chứng kiến.
Những khoảnh khắc đó,
không mua được bằng tiền.
Không phong tặng bằng chức danh.
Không đo được bằng lượt theo dõi.
Nhưng chính chúng làm cho một đời người
đáng sống.

Thiền dạy tôi một điều rất đơn giản:
Buông bỏ không phải là trốn khỏi đời sống.
Buông bỏ là không nhầm lẫn.
Không nhầm lẫn giữa giá trị và công cụ.
Không nhầm lẫn giữa địa vị và đóng góp.
Không nhầm lẫn giữa cái tôi và sự hiện diện.
Tiền là công cụ.
Danh là công cụ.
Quyền lực cũng là công cụ.
Chúng trở nên nguy hiểm
khi ta dùng chúng để định nghĩa mình là ai.
Nhưng chúng trở nên cao quý
khi ta dùng chúng để phục vụ ý nghĩa.

Nếu hôm nay bạn dừng lại một chút,
tắt tiếng ồn,
và hỏi thật lòng:
“Sự hiện diện của tôi đang làm cho cuộc đời ai tốt hơn?”
Không cần câu trả lời lớn lao.
Chỉ cần chân thật.
Có thể là con bạn.
Có thể là vợ hoặc chồng bạn.
Có thể là học viên, đồng đội, nhân viên.
Có thể là một người lạ được bạn đối xử tử tế đúng lúc họ cần.
Chỉ cần một người thôi,
ý nghĩa đã bắt đầu tồn tại.

Nếu chỉ có một mình trên đời,
giàu nghèo không còn quan trọng.
Nhưng vì chúng ta sống cùng nhau,
nên cách bạn sống
trở thành một thông điệp.
Và thông điệp mạnh mẽ nhất không phải là:
“Nhìn tôi thành công thế nào.”
Mà là:
“Nhờ tôi, bạn có thể sống tốt hơn.”
Đó là nơi
cuộc đời thôi trống rỗng.
Và con người thôi lạc đường.

07/02/2026

KHI BẠN IM LẶNG BƯỚC LÊN, PHÍA SAU SẼ TỰ ĐỘNG ỒN ÀO.

Lời nói xấu sau lưng không phải ngẫu nhiên xuất hiện. Nó chỉ vang lên khi bạn đi nhanh hơn, cao hơn, và xa hơn những người còn đứng yên tại chỗ. Không ai rảnh hạ thấp người ngang tầm mình - chỉ kẻ ở dưới mới cần ngẩng đầu lên để phán xét.

Người bản lĩnh chọn đối thoại thẳng mặt. Người thông minh chọn quan sát và học hỏi. Còn kẻ bất lực thì chọn nói xấu, vì đó là cách duy nhất họ chạm được vào bạn mà không cần tiến lên.

Mỗi lời dèm pha phía sau lưng thực chất là một tràng pháo tay trong bóng tối. Nó không nâng họ lên, nhưng vô tình xác nhận rằng bạn đang ở phía trước.

Cứ đi tiếp. Khoảng cách chính là câu trả lời tàn nhẫn

06/02/2026

Tư duy không quyết định trí thông minh đến đâu, mà quyết định mình đi được bao xa.
Không phải ai giỏi hơn cũng đi xa hơn.
Mà là ai dám học, dám sai, dám sửa thì người đó tiến lên.

Người mang tư duy cố định luôn sợ sai.
Họ né thử thách, né phản hồi, né cả cơ hội.
Không phải vì họ dở đâu, mà vì họ sợ cảm giác mình “chưa đủ giỏi”.

Còn người có tư duy phát triển thì khác.
Họ không coi sai là thất bại.
Họ coi sai là dữ liệu để đo lường.
Hôm nay chưa làm được, không sao.
Miễn là ngày mai hiểu hơn một chút.

Cuộc sống không thưởng cho người hoàn hảo.
Cuộc sống thưởng cho người chịu nỗ lực mỗi ngày.

06/02/2026

KỶ LUẬT MỖI NGÀY

Bạn thân mến,

Mình từng nghĩ động lực là thứ quan trọng nhất. Nhưng sau nhiều năm mình nhận ra, động lực đến rất nhanh… và cũng bỏ ta đi rất nhanh.

Thứ ở lại, và âm thầm thay đổi cuộc đời ta đó chính là kỷ luật.

Kỷ luật không làm ta thấy dễ chịu. Nhiều ngày nó còn khiến ta khó chịu, mệt mỏi, và muốn bỏ ngang. Nhưng chính những ngày như vậy mới là lúc kỷ luật có giá trị.

Có những ngày mình không hề muốn làm gì cả.
Không cảm hứng, không động lực, không kết quả. Và kỷ luật chỉ là điều rất đơn giản: hôm nay mình có làm phần việc của mình không?

Không cần nhiều, chỉ cần một chút cũng được. Quan trọng là đừng để một ngày trôi qua mà mình phá vỡ những kế hoạch mà chính mình đã lập nên.

Người bỏ cuộc ko phải vì yếu. Chẳng qua là vì họ cho phép mình bỏ kỷ luật quá sớm. Còn người đi xa là người vẫn làm, ngay cả khi chẳng ai thấy, chẳng cần ai động viên.

Kỷ luật là sự tích lũy sức mạnh một cách âm thầm, ngày này qua ngày khác. Kiên trì và liên tục

Rồi đến một lúc nào đó, mình chợt nhận ra mọi thứ đã khác. Không phải vì một quyết định lớn. Mà vì rất nhiều quyết định nhỏ mình không bỏ cuộc mỗi ngày.

Nếu bạn đang muốn thay đổi sự nghiệp, đổi hướng, làm lại từ đầu… đừng tìm phép màu. Chỉ cần kỷ luật đủ lâu.

Hôm nay làm tiếp một chút. Ngày mai lại làm tiếp. Và cứ thế, kỷ luật mỗi ngày sẽ đưa mình đi xa hơn mình tưởng.

Bắt đầu thôi nào bạn tôi ơi

Anh Chị Em có còn nhớ bài này không?
05/02/2026

Anh Chị Em có còn nhớ bài này không?

05/02/2026

Mọi thứ đều đến từ “hạt giống” trong tâm

Không có thứ gì tự xuất hiện từ bên ngoài.
Mọi hoàn cảnh, cơ hội, tiền bạc, con người… đều xuất phát từ hạt mà ta gieo trong quá khứ.

05/02/2026

Bạn không thể thay đổi thế giới bên ngoài nếu không đổi “hạt” bên trong.
Muốn thay đổi kết quả → phải thay đổi nguyên nhân.
Hành động bên ngoài chỉ là phần ngọn, hạt giống mới là phần gốc.

Address

10 Nguyễn Xuân Nguyên/Mỹ Đình 2/Nam Tư Liêm/
Hanoi
100000

Opening Hours

Monday 08:00 - 17:30
Tuesday 08:00 - 17:30
Wednesday 08:00 - 17:30
Thursday 08:00 - 17:30
Friday 08:00 - 17:30
Saturday 08:00 - 12:00

Website

Alerts

Be the first to know and let us send you an email when Lê văn Tiến posts news and promotions. Your email address will not be used for any other purpose, and you can unsubscribe at any time.

Share