08/10/2025
📍Xã Hoằng Thanh, Thanh Hóa – đầu tháng 10 năm 2025
Một câu chuyện thật, một nỗi đau thật – nhưng cũng là biểu tượng của nghị lực người nuôi tôm Việt Nam.
Chỉ sau một đêm mưa bão kinh hoàng, bao công sức, vốn liếng và niềm hy vọng của anh Trần Văn Quân – người nông dân gắn bó hơn 10 năm với nghề nuôi tôm ở xã Hoằng Thanh, huyện Hoằng Hóa, tỉnh Thanh Hóa – đã tan biến theo con sóng dữ.
Anh Quân kể, toàn bộ tài sản và vốn vay của gia đình anh – hơn 2,7 tỷ đồng – được dồn hết vào 7.000 mét vuông đầm tôm chân trắng ven biển.
Hệ thống ao, bờ bao, cống xả, máy sục khí… đều được anh đầu tư kỹ lưỡng, chỉ mong có một vụ tôm thắng lợi để trả nợ và gây dựng lại kinh tế.
Thế nhưng, cơn bão số 10 ập tới với sức gió giật cấp 12, cấp 13, kèm theo sóng biển cao 3-4 mét.
Trong đêm tối, nước biển tràn qua đê, phá nát toàn bộ bờ bao, cuốn phăng mọi thứ trong ao.
Khi trời sáng, anh Quân chỉ còn nhìn thấy bãi bùn, những mảng bê tông vỡ nát, ống nước gãy vụn và tôm trôi ra biển.
“Tôi đứng nhìn đầm mà ruột gan như lửa đốt. Mấy trăm triệu tiền thức ăn, giống, điện nước… giờ coi như mất trắng. Cả đời làm lụng, chỉ mong nuôi được vụ tôm này để trả nợ, ai ngờ...”, anh Quân nghẹn ngào.
Điều đáng nói, đây không phải lần đầu anh Quân bị bão cuốn mất trắng.
Cách đây vài tháng, bão số 5 cũng từng tàn phá khu vực này, khiến ao tôm của anh sập bờ, mất hết giống.
Không nản chí, anh vay thêm tiền, thuê người đắp lại bờ, đổ lại cát, dựng lại máy sục khí, quyết tâm làm lại từ đầu.
Khi lứa tôm mới vừa được 40 ngày tuổi, còn chưa kịp lớn, thì bão số 10 lại ập đến.
Không còn cách nào khác, anh buộc phải thu tôm non bán tháo, chỉ mong vớt vát lại chút ít tiền điện và chi phí.
Nhưng khi bão tan, tất cả đều bị nước cuốn sạch, chỉ còn trơ lại khung sắt, gạch đá, dây điện chằng chịt.
Hơn 2,7 tỷ đồng giờ đã thành con số nợ trên giấy, còn anh Quân chỉ biết nhìn ra biển, lặng im không nói được lời nào.
Mọi ước mơ về vụ tôm thắng lợi, ngôi nhà mới, món nợ được trả… tan biến trong chớp mắt.
Những ngày sau bão, anh cùng bà con đi nhặt từng tấm lưới, từng thanh gỗ trôi dạt, mong sửa sang lại được chút gì đó để bắt đầu lại.
Nhưng những cơn sóng vẫn đập vào bờ, nước biển vẫn mặn chát, và nỗi đau của người nuôi tôm thì chưa thể nguôi ngoai.
“Giờ chỉ mong Nhà nước có chính sách hỗ trợ, hoặc giãn nợ để chúng tôi có thể làm lại. Nghề này khổ, nhưng đã gắn bó cả đời rồi, bỏ thì tiếc, mà làm tiếp thì sợ lắm…”, anh Quân nói trong nước mắt.
Giữa hoang tàn, vẫn có một tia hy vọng le lói.
Bà con trong vùng đang chung tay giúp đỡ nhau, chia sẻ thức ăn, máy sục khí, cùng nhau đắp lại bờ bao, dọn dẹp đầm tôm.
Dù mất mát, nhưng họ vẫn tin rằng:
“Còn người là còn của. Biển lấy đi, biển cũng sẽ trả lại nếu mình không bỏ cuộc.”
Anh Quân vẫn giữ lại chiếc nón cũ và đôi ủng bám đầy bùn – như một kỷ niệm xót xa nhưng cũng là lời nhắc: người nông dân Việt Nam có thể bị quật ngã, nhưng không bao giờ chịu gục xuống.