06/04/2026
[BÀI DỰ THI SỐ 03 - NGUYỄN HUY VỊNH - PHÒNG KẾ HOẠCH & QUẢN LÝ DỰ ÁN]
Có những hành trình không chỉ được đo bằng thời gian, mà còn bằng những dấu ấn của tuổi trẻ, của mồ hôi, của niềm tin và cả những giấc mơ lớn dần theo năm tháng.
Gần 10 năm gắn bó với ENCO, nhìn lại chặng đường hình thành và phát triển của công ty, với tôi – đó không đơn thuần là một công việc. Đó là một phần thanh xuân, là nơi tôi trưởng thành, vấp ngã rồi đứng dậy, là nơi tôi học cách biến đam mê thành giá trị, và biến nỗ lực thành thành quả.
Tôi đến với ENCO khi vừa rời giảng đường Đại học Xây dựng – mang theo sự non trẻ, nhiệt huyết và cả những bỡ ngỡ của một kỹ sư mới ra trường. Ngày ấy, mọi thứ đều bắt đầu từ con số gần như bằng không. Những bản vẽ còn run tay, những buổi đầu đứng giữa công trường rộng lớn, đối diện với áp lực tiến độ, kỹ thuật, con người… tất cả đều là thử thách.
Nhưng chính những công trường trải dài khắp các tỉnh thành cả nước như Ninh Bình, Hải Phòng, Bắc Ninh, Hà Nội,… đã rèn giũa tôi. Mỗi nơi đi qua không chỉ là một dự án hoàn thành, mà còn là một phần ký ức. Là những ngày nắng cháy da ngoài công trường, những đêm tăng ca kịp tiến độ, những lần cùng anh em đồng đội chia sẻ từng bữa ăn vội. Ở đó, tôi học được tinh thần trách nhiệm, sự kiên trì và hơn hết là tình đồng đội – thứ khiến mọi khó khăn trở nên nhẹ hơn.
Mỗi dự án đối với tôi không chỉ là một công trình, mà là một bài học sống động. Mỗi bản vẽ, mỗi sai sót, mỗi lần điều chỉnh là một lần tôi hiểu nghề sâu hơn, vững vàng hơn. Và hơn tất cả, mỗi con người tôi gặp trên hành trình ấy – từ anh em công trường, đồng nghiệp, đến những người đi trước – đều trở thành những người bạn, người thầy theo cách riêng. Chính họ, đặc biệt là những người sếp đã tận tình nâng đỡ, chỉ dạy, đã trao cho tôi những bài học nghề nghiệp đầu tiên, giúp tôi có được nền tảng vững chắc để bước tiếp và trưởng thành như ngày hôm nay.
Nhớ lại công trình đầu tiên sau khi rời giảng đường – nhà xưởng Tachibana – tôi vẫn không quên đó là nơi bắt đầu, nhưng cũng là nơi chất chứa nhiều sai lầm nhất của một chàng kỹ sư trẻ.
Tôi đã từng đặt sai vị trí cột nhà phụ trợ, khiến anh em phải đục, khoan cấy lại thép. Đã từng sai lầm trong việc nối thép lưới hàn, sai định vị nhà rác khiến cả đội phải đào dịch móng. Có lúc tính toán nhầm cao độ đường đấu nối hiện trạng, rồi cả những chi tiết tưởng nhỏ như chọn sai màu gạch lát nhà vệ sinh… Mỗi sai sót khi ấy đều khiến tôi áp lực, trăn trở, thậm chí có lúc tự nghi ngờ chính mình. Nhưng điều may mắn nhất là tôi chưa bao giờ phải đối diện với những sai lầm đó một mình. Tôi luôn nhận được sự giúp đỡ tận tình từ các anh em kỹ sư Enco đi trước – những người không chỉ cùng tôi sửa sai, mà còn kiên nhẫn chỉ dạy, chia sẻ kinh nghiệm, giúp tôi hiểu vấn đề một cách thấu đáo hơn.Chính từ những lần vấp ngã ấy, cùng với sự dìu dắt của những người đi trước, tôi học được cách đối diện, sửa sai và chịu trách nhiệm. Tôi hiểu rằng làm nghề không phải là không mắc lỗi, mà là dám nhìn thẳng vào lỗi sai để trưởng thành.
ENCO không chỉ cho tôi công việc, ENCO cho tôi cơ hội để trưởng thành. Từ một kỹ sư trẻ, tôi dần hiểu sâu hơn về nghề, về cách quản lý, về cách dẫn dắt và chịu trách nhiệm. Mỗi giai đoạn là một bước tiến, mỗi thử thách là một lần tôi được “lớn lên” thêm một chút.
Và rồi hành trình ấy đưa tôi trở về ENCO Văn Phòng – một cột mốc mới, một vai trò mới. Không còn là những ngày bám công trường liên tục, nhưng áp lực lại mang một hình hài khác: chiến lược, điều phối, phát triển. Ở đây, tôi nhìn thấy ENCO không chỉ là những công trình, mà là một hệ thống đang vận hành, đang lớn mạnh từng ngày.
Gần 10 năm – đủ dài để hiểu rằng sự gắn bó không đến từ may mắn, mà đến từ niềm tin. Niềm tin vào con đường mình chọn, vào tập thể mình đồng hành, và vào tương lai mà mình đang góp phần xây dựng.
Tôi tự hào khi được là một phần trong hành trình 15 năm của ENCO – một hành trình của sự bền bỉ, của khát vọng vươn mình mạnh mẽ. Ở đó, mỗi cá nhân không chỉ được ghi nhận, mà còn được trao cơ hội để phát triển, thăng tiến và cải thiện thu nhập bằng chính năng lực và sự cống hiến của mình.
“ENCO – Bền trí - kiên tâm” không chỉ là một slogan, mà còn là tinh thần xuyên suốt hành trình ấy – từ những ngày đầu gian khó đến những bước tiến vững chắc hôm nay.
Nhìn lại, tôi không còn là chàng sinh viên ngày nào nữa nhưng tôi vẫn giữ nguyên ngọn lửa đam mê với nghề, với công việc – thứ đã đưa tôi đi qua gần một thập kỷ đáng nhớ.
Và tôi tin, hành trình phía trước vẫn còn rất dài. ENCO sẽ tiếp tục lớn mạnh. Còn tôi, vẫn sẽ tiếp tục đồng hành – với tất cả sự tận tâm, trung thành và niềm tin như những ngày đầu tiên.