26/03/2019
CHỦ TỊCH VÀ TỔNG GIÁM ĐỐC CÔNG TY nhìn từ góc độ Tam@Quốc
Lại nói liên quân Lưu – Tôn mượn gió đông "triển lãm chất lượng Tam quốc" khiến quân Tào đại bại, thành lập thế chân vạc trên thị trường Tam quốc. Còn Lưu Bị vui lại thêm vui, một là gặp dữ hóa lành, hai là chiếm được tình yêu của tiểu thư Tôn Thượng Hương. Đêm động phòng hoa chúc, Lưu Bị mặt rạng rỡ, thì thầm vào tai Tôn Thượng Hương:
- Anh hùng kiếm được mỹ nhân, Lưu Bị này hôm nay có em làm bạn, có thể nói là thỏa nguyện! Tôn Thượng Hương hỏi ngạc nhiên:
- Sao ai lại nói "kiếm được mĩ nhân"? Anh cho em là gì? Là công việc kinh doanh lợi nhuận sao? Lưu Bị hoảng hốt, vội giải thích:
- Ấy chết, lỡ lời. Chỉ tại thuyết của Gia Cát Lượng, ông ta thích so sánh kinh doanh với theo đuổi người đẹp. Tôn Thượng Hương nói:
- Truyền thuyết nói Gia Cát Lượng lắm mưu nhiều kế, hóa ra tài ông ta chỉ là tán gái? Lưu Bị nói:
- Em đừng trêu anh. Như anh, lăn lộn thương trường mười mấy năm, vẫn chỉ như chú khỉ xuống núi trong sách giáo khoa cấp một, trèo ngô hái đào, trèo đào hái dưa hấu, vất vả không kể hết mà tay trắng vẫn hoàn trắng tay. Từ khi có Gia Cát Lượng, tình thế thay đổi hoàn toàn. Học thức người đó nắm vững, quản lý công ty cùng tài tình. Tôn Thượng Hương nói:
- Không phải em trêu anh. Cũng là C, vì sao Tào Tháo không mời Gia Cát Lượng mà chỉ mình anh mời được? Lưu Bị nói:
- Em không hiểu rồi. Chủ tịch công ty thích tự mình làm CEO, Chủ tịch làm CEO điều hành, CEO điều hành cũng là Chủ tịch. Trong quyết đoán đầu tư, Chủ tịch can đảm, dám mạo hiểm, song trong quản lý công ty, họ lại như những chú học trò cấp một. Anh nhận ra rằng, Chủ tịch làm CEO dễ gây lẫn lộn trong quản lý. Vì sao vậy? Bởi vì Chủ tịch và CEO công ty "khác tính chất" cũng như đàn ông là đàn ông, đàn bà là đàn bà, một khi xảy ra hiện tượng "xáo trộn giới tính" là kéo theo bao phiền toái. Tôn Thượng Hương nói:
- Anh đúng là học trò của Gia Cát Lượng, mở miệng ra là đàn ông đàn bà. Em không tin, làm sao Chủ tịch làm CEO lại dẫn đến tình trạng "xáo trộn giới tính" vậy? Lưu Bị nói:
- Binh pháp Tôn Tử viết: "Quân lấy kỉ luật để lập kỳ tích". Xét hành vi quản lý, Chủ tịch chính là chữ "kỳ", CEO chính là chữ "chính". Ông chủ theo đuổi sự biến hóa, CEO giữ ổn định. Chủ tịch thường cảm tính, rất dễ bộc phát, trong khi lý tính và khả năng kiềm chế là phẩm chất tất yếu của CEO. Chủ tịch coi trọng anh hùng, CEO coi trọng tổ chức. Chủ tịch hào sảng, chí cao chín tầng mây, CEO dù mưa sa gió thổi vẫn lặng lẽ ngồi thuyền buông câu. Nếu Chủ tịch kiêm CEO, hai vai không thể nào cũng diễn tốt, Chủ tịch sẽ đem "tân", "kỳ", "biến", "dị" vào công tác quản lý thường ngày, khiến guồng máy công ty trục trặc. Lúc đại chiến Xích Bích, đã có người gọi Tào Tháo là "một tên điên cầm đầu một bầy ngốc". Vì sao vậy? Vì Tào Tháo tham công lớn, thích nhanh chóng khuếch trương, thưởng phạt tùy tiện, thăng chức hạ chức một cách khinh suất, tổ chức công ty lỏng lẻo khiến thần kinh nhân viên điên đảo. Kết quả, chỉ một tiếng thét của Trương Phi mà trăm vạn quân Tào như bầy kiến vỡ tổ. Tôn Thượng Hương nói:
- Em hiểu ý anh rồi. Tướng tùy tiện, quân không trọng, quản lý đúng là một môn khoa học. Song mấy năm gần đây, không ít Chủ tịch theo theo các khóa MBA, được học hành bài bản, như thế chẳng làm được CEO sao?
Lưu Bị nói:
- Không phải vậy. Chủ tịch là người cao nhất trong công ty. Nếu quyết sách trộn lẫn với chấp hành và nếu Chủ tịch thích gì làm nấy, sẽ dẫn tới tình trạng sáng ra lệnh, chiều sửa lệnh. Như vậy, nhân viên chỉ nhìn nét mặt của Chủ tịch mà làm việc, nhiều người sẽ cho rằng bổn phận của nhân viên là lấy lòng Chủ tịch, kết quả họ biến thành một bầy sống hai mặt. Có những nhân viên lấy việc hầu Chủ tịch chơi tá lả, chở con Chủ tịch làm tự hào. Hầu hết các Chủ tịch đều ý thức được tác hại của việc tự mình điều hành, nhưng trên thực tế, họ vẫn chìm trong sự mê man của người trong cuộc. Tôn Thượng Hương "ư" một tiếng, nói: - Anh ám chỉ Triệu Vân chứ gì? Em thấy A Đẩu rất thân thiết với anh ta. Lưu Bị nói:
- Năm xưa ở dốc Trường Bản. Triệu Vân là người "máu nhuốm chiến bào thấm giáp hồng". Trung dũng còn ai hơn được công. Tuy nhiên, loại trung dũng, lao lực đó không vì việc công, mà chỉ vì việc riêng của nhà họ Lưu ta. Vậy anh còn biết nói gì? Trong lúc tâm trạng đang rối bời đó, anh chỉ còn cách vứt A Đẩu xuống đất, nói một câu trong "Tam quốc diễn nghĩa": Vì đứa con hư này mà ta suýt mất một đại tướng! Tôn Thượng Hương cảm thán:
- Mọi người hay trách Chủ tịch chỉ biết dùng người trong họ, hóa ra bên trong còn nhiều tình cảm rối rắm đến vậy.
- Lưu Bị nói:
- Nói về tình cảm, anh và Quan Vũ, Trương Phi là tình huynh đệ còn hơn cốt nhục. Song Quan Vũ vì tư giao mà tùy tiện tha Tào Tháo ở đường Hoa Dung; em bảo phải làm sao với anh ta? Xử phạt ư? Sợ tổn thương tình anh em mười mấy năm, không xử phạt ư? Sợ phá hoại quy chế công ty. May có Gia Cát Lượng thay anh điều hành, tránh cho anh một việc khó xử. Tôn Thượng Hương tỉnh ngộ:
- Mọi người đều nói Gia Cát Lượng là nhà lập kế hoạch, hóa ra ông ta còn giỏi quản lý. Lưu Bị nói:
- Mọi người vẫn còn có chút hiểu lầm về tài của Gia Cát Lượng. Trên thực tế, nói ông ta là nhà lập kế hoạch thông minh không chính xác bằng nói là một nhà quản lý giỏi.
Tôn Thượng Hương mỉm cười như vẻ ghen:
- Rốt cuộc tài của Gia Cát Lượng là gì mà được anh xem trọng đến vậy? Lưu Bị ôm Tôn Thượng Hương vào lòng nói:
- Anh kể cho em nghe câu chuyện ngụ ngôn nước Anh, nghe xong em sẽ hiểu. Thiên đường của bầy chuột Tại một thành phố cổ nọ, có bầy chuột sống rất hạnh phúc. Bầy chuột yêu thương nhau, không lo lắng, sung sướng như thần tiên. Một hôm chuột Có học cảm thán: Đây đúng là thiên đường của loài chuột. Bỗng một ngày, có con mèo tới phá tan thiên đường thanh bình của loài chuột. Chỉ vì một con mèo hoang màu đen mà cả họ hàng nhà chuột tan nát, ngày đêm sống trong sợ hãi. Bầy chuột mở hội nghị bàn cách đối phó với con mèo đen đáng ghét. Bọn chuột đua nhau tố khổ, quyết tìm cách tránh được nanh vuốt mèo. Khi đó, con chuột Có học vuốt râu nói:
- Tôi có ý kiến, chỉ cần đeo lên cổ mèo một cái chuông là xong. Như thế, mỗi khi mèo tới gần là ta nghe được tiếng chuông có thể kịp chạy trốn. - Ý kiến hay lắm!
- Nhưng... Một con chuột hỏi nghi ngờ:
- Làm sao để treo chuông lên cổ mèo đây? Bầy chuột im bặt.
Câu chuyện cho thấy, chỉ có cách nghĩ thôi thì chưa được gì, mà tất phải có cách làm hiệu quả. Lưu Bị nói:
- Trước khi Gia Cát Lượng xuống núi, anh như một chú chuột đầy ảo tưởng, ảo tưởng như mây trắng trôi qua, tuy có lúc là một trận gió, có lúc là cơn mưa, song ảo tưởng vẫn chỉ là ảo tưởng. Rất nhiều người cũng vậy, có cách nghĩ mà không có cách làm. Gia Cát Lượng không như vậy. Ông ta biết cách treo chuông lên cổ mèo.
Tôn Thượng Hương thấy thú vị:
- Hai anh, một là người nghĩ, một người làm, một người thực hiện chiến lược, một người thực hiện chiến thuật. Có thể nói, anh và Gia Cát Lượng là cặp bài trùng tuyệt vời! Lưu Bị cười:
- Đúng đấy! Trong công việc, anh và Gia Cát Lượng là một cặp bài trùng tuyệt vời, còn trong cuộc sống, anh với em là một cặp tuyệt vời. Tôn Thượng Hương nhảy khỏi giường, khép rèm cửa sổ, quay lại hôn Lưu Bị bằng cặp môi đầy khiêu khích, nói:
- Em là cô gái rất bốc