22/06/2026
GIÁ TRỊ CỦA MÌNH HÃY ĐỂ NGƯỜI KHÁC NHÌN THẤY
CHỨ ĐỪNG ĐỂ BẢN THÂN MÌNH ĐÁNH GIÁ
Sở dĩ chúng ta chưa đạt được cái có tuyệt đối vì cái không mà ta thấy nơi mình còn ít, chưa thấy được cái không cho đến tận cùng sâu thẳm bên trong. Nếu bây giờ chúng ta thấy thân này là không, tâm này là không, thì tưởng như vậy là không còn gì nữa, nhưng chưa phải, vẫn còn nhiều cái có rất sâu kín ở bên trong mà mình chưa thấy hết để bỏ nó đi. Chẳng hạn, khi ta nhận ra rằng: “Mình thấy mình là không” thì thực sự ta vẫn còn cái có ở trong. Cái có đó là “có thấy mình là không”, vì vậy mà mức độ tu chứng của mình chưa cao.
Hay như có người nói “tôi thấy tôi là không rồi, thân này là không, tâm này là không”, nhưng thực sự họ vẫn còn cái có là ‘tôi thấy, chưa phải là không hoàn toàn, phải tiếp tục cố gắng tu làm sao để cái tôi thấy cũng hết luôn. Sau một thời gian tu tập người này vui mừng thông báo “hôm nay tôi hết cái tôi thấy rồi”, đến đây vẫn chưa phải, họ vẫn còn cái có là ‘tôi hết.
Vậy nên để đi tới cái không tuyệt đối phải vượt qua rất nhiều lớp, không hề dễ dàng. Cái không mà họ thấy được nơi mình vẫn chưa thật sự là không hoàn toàn. Phải tu đến ngày nào đó mà người ngoài nhìn vào thấy họ là Thánh, là Phật thì mới là đúng. Nhớ rằng giá trị của mình hãy để người khác nhìn thấy, đừng để tự bản thân đánh giá.
Một ngày nào đó tự nhiên mình thấy tâm mình bắt đầu điềm đạm, thanh thoát, trí tuệ mình bắt đầu sáng lên, nhìn đầu biết đó, người ngoài nhìn vào bắt đầu khen ngợi mình là Thánh. Đến lúc này mình bắt đầu thấy có trở lại, bắt đầu mình thấy à, thời gian vừa qua mình đã thấy không nên bây giờ mình thành Thánh thật rồi, nhiều người quy ngưỡng mình rồi. Và khi mình thấy mình có như vậy thì sao? Thì ba năm sau mọi người sẽ thấy mình lúc này thật sự rất tệ.
(Trích trong sách TƯƠNG ĐỒNG VÀ DỊ BIỆT cuốn 2 bài CÓ VÀ KHÔNG trang 340-341)