21/01/2019
BÀN VỀ FAIR PLAY
Đội tuyển Quốc gia Việt Nam đã vượt qua vòng bảng, ghi tên mình vào danh sách 16 đội mạnh nhất Châu Á khi hơn Liban chỉ số fair play, xếp thứ tư trong 4 đội thứ 3 có thành tích tốt nhất sau vòng bảng Cúp Châu Á, hoàn thành chỉ tiêu đề ra trước giải.
Bằng một cách không thể ngoạn mục và kịch tính hơn, đội Việt Nam đã vượt qua Vũ môn, từ cá chép tuy chưa hoá thành rồng nhưng cũng đã hoá thành cá vàng bằng tấm phiếu bé ngoan, điều hiếm khi xảy ra.
Lần đầu tiên chúng ta thực sự hiểu giá trị của việc đá bóng "fair play", nhờ ít thẻ phạt hơn mà qua được cánh cửa hẹp vào vòng 1/8 nay chỉ còn là mơ ước đối với các đội Triều Tiên, Philippines, Yemen, Ấn độ...
Khác với tuyển Việt Nam dưới thời của bất kỳ huấn luyện viên nào trước đây, đội Việt Nam của ông Park Hang Seo có tinh thần chiến đấu rất cao nhưng lại bị thẻ phạt ít nhất. Đó là nhờ các cháu được đào tạo giáo dục tốt hơn từ những năm còn chân đất mũi thò lò và nhờ có ông thầy tài giỏi với chữ Tâm rất lớn. Về cái Tâm của thầy Park tôi sẽ viết riêng một bài.
Bị ít thẻ phạt do trình độ chuyên môn của các cầu thủ được nâng cao, động tác kỹ thuật "mượt" hơn, tranh chấp bóng và ngăn cản đối phương khéo léo hơn, hỗ trợ bọc lót cho nhau tốt hơn.
Nhưng không phải chỉ có thế. Tôi phát hiện thêm một yếu tố quan trọng nữa, đó thậm chí là quy luật đơn giản muôn đời: muốn tử tế được với người ngoài phải tử tế với người trong nhà trước.
Hãy nhớ lại hình ảnh Xuân Trường cào tuyết để đặt quả bóng xuống đất cho Quang Hải đá quả phạt tuyệt đẹp vào lưới đối phương ở giải U23 Châu Á tại Hàng Châu Trung Quốc. Hãy nhớ lại hình ảnh Duy Mạnh cắm lá cờ tổ quốc lên gò tuyết rồi đứng cúi chào. Hãy nhớ lại hình ảnh trong khoảnh khắc tất cả, từ Thủ tướng cho đến lãnh đạo VFF, ban huấn luyện đến các cầu thủ đều đang sướng điên lên vì vô địch Đông Nam Á thì Quế Ngọc Hải chạy đi tìm Nguyễn Văn Quyết để trả lại tấm băng đội trưởng cho ông anh đội trưởng trên danh nghĩa nhưng không đá.
Rồi khi Văn Toàn, Đình Trọng bị chấn thương, cả đội đã làm gì? Đã dành tặng bàn thắng quý báu cho họ.
Ngay cả thẻ vàng Công Phượng phải nhận cũng không do chơi láo mà vì Phượng phản ứng mạnh mẽ với trọng tài sau khi hậu vệ Yemen đạp vào bụng Quang Hải. Vì quá xót thằng em.
Phải thật sự thương yêu nhau, người này xả thân vì người kia thì ta mới có một tập thể mạnh, từng bước đi từ thành công này đến thành công khác. Và ngạc nhiên chưa, khi trong gia đình, nội tộc chúng ta tử tế với nhau thì chúng ta ít mắc lỗi với người ngoài, cũng như chẳng sợ bố con thằng nào. Triều đại nhà Trần là một minh chứng, vua tôi đồng lòng, ba lần thắng quân Nguyên.
Đừng mơ về công nghiệp 4.0, về trí tuệ nhân tạo hay về chính phủ kiến tạo, nếu người Việt chúng ta năm bè bảy phái, các nhóm lợi ích và lũ quan tham bóc lột ức hiếp dân lành.
Các bạn trẻ hát "Việt nam hỡi Việt Nam ơi!" khi cổ vũ đội tuyển.
Rất hay. Mong sao mỗi chúng ta đều hát câu đó trong mọi lĩnh vực đời thường