08/04/2026
Thủ tướng Lê Minh Hưng: đã khẳng định "Mục tiêu tăng trưởng GDP trên 10% năm giai đoạn 2026-2031 là mệnh lệnh."
Kết luận số 18-KL/TW Hội nghị Trung ương 2 khóa XIV nêu rõ yêu cầu kiên quyết không để xảy ra khủng hoảng kinh tế trong mọi tình huống.
Vậy nên chắc chắn Việt Nam sẽ hóa rồng, bởi vì Việt Nam đã có kinh nghiệm thành công rồi: Năm 2008: cả Thế giới chìm trong khủng hoảng. Việt Nam đã chọn bơm tiền : và đã vượt qua được khủng hoảng: Dưới thời thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng đã tiêu hết 70% quỹ dự trữ ngoại tệ : bơm tiền phát triển kinh tế: và đã thành công: Năm 2008 VN có GDP đứng thứ 65 thế giới : bây giờ đứng thứ 35 thế giới (tăng 30 bậc : là 1 trong những nước có tốc độ phát triển nâng hạng kinh tế toàn cầu cao nhất thế giới ). Và TT Nguyễn Tấn Dũng đã được tặng huân chương Sao Vàng.
Nhiều người bây giờ hay chê giai đoạn 2008–2012 là thời kỳ lạm phát cao, b**g bóng bất động sản, ngân hàng nợ xấu. Nhưng nếu nhìn toàn bộ chu kỳ kinh tế thì đó lại là một trong những quyết định vĩ mô quan trọng nhất của Việt Nam.
Giống như bây giờ vẫn có nhiều người nông cạn nghĩ rằng Việt Nam thất bại trên chiến trường trong đợt tổng tiến công tết mậu thân 1968 - mùa hè đỏ lửa 1972 : nhưng họ đâu biết rằng đó là những hy sinh cần thiết để giành được thắng lợi.
Năm 2008, khủng hoảng tài chính toàn cầu nổ ra. Giá dầu lên gần 147 USD/thùng, thị trường tài chính thế giới rung lắc dữ dội. Xuất khẩu suy giảm, dòng vốn rút khỏi các thị trường mới nổi. Lúc đó Việt Nam đứng trước hai lựa chọn: thắt chặt để giữ ổn định, hoặc chấp nhận rủi ro để kích thích tăng trưởng.
Chính phủ khi đó do TT Nguyễn Tấn Dũng lãnh đạo đã chọn phương án táo bạo: bơm tiền để giữ tăng trưởng kinh tế.
Tín dụng được mở rộng mạnh. Đầu tư công tăng. Bất động sản và xây dựng trở thành “bể chứa tiền” để hấp thụ lạm phát và kích thích nền kinh tế vận động. Trong quá trình đó, Việt Nam đã phải sử dụng một phần rất lớn nguồn lực quốc gia, bao gồm cả dự trữ ngoại tệ, để duy trì đà phát triển.
Hệ quả ngắn hạn ai cũng thấy: lạm phát cao, thị trường tài sản biến động, hệ thống ngân hàng phải tái cấu trúc sau đó.
Nhưng kết quả dài hạn thì lại rất khác.
Năm 2008, GDP Việt Nam chỉ khoảng 100 tỷ USD, xếp khoảng thứ 65 thế giới.
Đến nay, quy mô GDP đã lên khoảng 470–480 tỷ USD, đưa Việt Nam lên khoảng vị trí 35 thế giới.
Tức là chỉ trong hơn một thập kỷ, Việt Nam leo gần 30 bậc trong bảng xếp hạng kinh tế toàn cầu.
Trong kinh tế học, những bước nhảy như vậy không xảy ra ngẫu nhiên. Nó luôn bắt đầu từ những quyết định vĩ mô rất lớn trong những thời điểm khủng hoảng.
Chính vì những đóng góp đối với sự phát triển đất nước, TT Nguyễn Tấn Dũng đã được trao tặng Huân chương Sao Vàng – phần thưởng cao quý nhất của Nhà nước Việt Nam.
Nhìn lại mới thấy một quy luật rất thú vị của kinh tế:
Khủng hoảng luôn là lúc các quốc gia phải chọn con đường. Có nước co lại để sống sót. Có nước dám bơm tiền để tăng trưởng. Việt Nam khi đó đã chọn con đường thứ hai. Và Việt Nam luôn luôn thành công.
Bây giờ cũng vậy chắc chắn Việt Nam sẽ đạt mục tiêu tăng trưởng 2 con số mỗi năm liên tục từ giờ đến 2031 : và các tập đoàn kinh tế cũng đã rất khôn khi chấp nhận vay lãi suất cao và khi vốn vay không đủ thì sẵn sàng huy động trái phiếu với lãi suất cực cao: để thâu tóm quỹ đất: bởi vì họ đã nhìn thấy được tương lai phát triển của toàn dân tộc: bất động sản mấy năm tới sẽ tăng giá rất mạnh: nên lãi suất cao đến bao nhiêu cũng không phải là vấn đề: bởi vì giá bất động sản sẽ tăng hơn nhiều lần so với lãi ngân hàng.
Ai gửi tiền tiết kiệm ngân hàng sẽ là người bị thiệt nhiều nhất: bởi vì trong giai đoạn bơm tiền mạnh thì tiền lãi tiết kiệm không đủ bù lại tốc độ mất giá của đồng tiền VNĐ.