11/06/2026
**Cô Gái Mùa Hạ**
Em là cô gái của tháng Sáu. Da nâu mật ong vì mê đạp xe lúc chiều tà, tóc rối vì gió hồ Tây, áo hai dây trắng in vệt nắng. Em không dùng nước hoa, chỉ có mùi kem chống nắng, vỏ cam và giấy sách cũ.
Em cười to như mưa rào, khóc nhanh như bóng mây. Vừa sụt sịt vì một bộ phim buồn, 5 phút sau đã kéo bạn đi ăn sấu dầm, mắt hoe đỏ mà miệng đã líu lo. Nỗi buồn của em chưa bao giờ ở lại quá một ly trà chanh.
Tủ đồ em không có màu xám. Son cam cháy, kẹp tóc hướng dương, móng tay vàng chanh. Em bảo: “Đời đủ xám rồi, mình phải tự rực rỡ”. Tuổi 20 mà không điên một chút, sau này lấy gì mà tiếc.
Em ham đi, gọi đó là “sưu tập mùa hạ”. Nay Đà Lạt co ro bên cacao nóng, mai đã ở Phú Yên da cháy nắng vì biển. Em đi để nhặt gió, để giữ lại chút trong veo của những ngày trời rất xanh.
Nhưng em cũng biết ngồi yên. Yên nghe bạn thất tình đến 2 giờ sáng. Yên nhặt rau cùng mẹ, đọc hết một cuốn sách dưới gốc bàng mặc ve kêu. Náo nhiệt là em, dịu dàng cũng là em.
Em sống như thể ngày mai là 31 tháng 8. Thương thì thương cho hết, chơi thì chơi cho đã. Em ghét câu “để mai tính”, vì hoa phượng nở rồi sẽ tàn, và tuổi trẻ qua rồi không trở lại.
Em không hứa ở lại. Em chỉ hứa, ngày em đến, đời bạn sẽ bớt oi. Em chỉ bạn quán chè ngon nhất phố, kéo bạn ra đường lúc 10 giờ đêm ăn kem, chụp cho bạn tấm ảnh ngược nắng rồi caption: “Hôm nay trời xanh như mắt người yêu cũ”.
Cô gái mùa hạ đến như cơn gió, ở lại như vệt nắng. Và khi đi, để lại trong lòng người ta cả một khoảng trời trong veo không gì lấp nổi.
Gặp em rồi mới hiểu: có người sinh ra không phải để giữ, mà để nhớ.